Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã - Chương 103-4

Cập nhật lúc: 2025-03-17 20:20:03
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thủy Lang giữ c.h.ặ.t t.a.y anh: “Em có làm gì anh không?”

 

“Không làm gì cả chỉ sợ một chút hôn một chút....”

 

“Hôn?!” Thủy Lang càng giật mình: “Vậy tại sao từ trước đến nay anh chưa từng đề cập qua?”

 

Chu Quang Hách cúi đầu cười: “Em nói xem?”

 

Thủy Lang nhìn chằm chằm anh một hồi lâu, chậm rãi cười: “Lúc anh bị em chiếm tiện nghi cũng rất hưởng thụ phải không?”

 

Chu Quang Hách càng cười tươi hơn: “Đáng tiếc, sau đó em lại cho anh ngủ dưới đất.”

 

Thủy Lang cười khẽ ra tiếng, “Nói lên chuyện này, đồng chí Quang Hách, anh rất đáng khen ngợi.”

 

Chu Quang Hách kéo tay cô, đi đến sân phơi lớn hình cung ở lầu 3: “Sao lại nói vậy?”

 

“Ở dưới tình huống không biết chúng ta nhận sai người kết hôn mà còn có thể tôn trọng quyết định của phụ nữ, không bao giờ vượt rào, chỉ cần điểm này đã đủ để em biết được những phẩm của anh.”

 

Thủy Lang ôm chặt eo thon của anh: “Anh có bệnh à! Trời lạnh như vậy, mà lại chạy lên mái nhà uống gió Tây Bắc!”

 

Chu Quang Hách mới vừa được khen đến nỗi khóe miệng mở rộng vậy mà một giây sau đã bị mắng, liền rộng mở áo gió màu đen bọc chặt người lại: “Cơ thể em không đủ khí huyết, vẫn cần phải bồi bổ, lúc trở về anh sẽ hầm canh gà đen táo đỏ cẩu kỷ cho em uống.”

 

Thủy Lang chôn ở trong lòng n.g.ự.c anh cười: “Đi không nổi.”

 

Giây tiếp theo, đã bị chặn ngang bế lên.

 

Chu Quang Hách ôm cực kỳ nhẹ nhàng: “Giữ chặt, xuống thang lầu.”

 

Thủy Lang giang hai tay ôm chặt cổ anh: “Đồ vật đặt ở phòng trong đồn công an đều có thể dọn vào trước, chủ yếu chính là mặt cỏ ở phía trước và phía sau cần phải được sửa chữa lại, một chốc một lát không thể xong ngay được, chỉ là, phòng ở bên kia cũng phải giữ lại, chúng ta ở cả hai bên.”

 

“Được, nghe theo em.”

 

-

 

Sau khi lấy được nhà Tây thì tiệc học lên cũng phải mời rất nhiều người, cuối cùng Thủy Lang quyết định trực tiếp tổ chức tiệc học lên ở nhà Tây, phòng bếp Trung ương ở bên này có sảnh lớn, không cần phải chen chúc ở ngõ nhỏ.

 

Dù sao cũng phải ăn tết Thượng Hải cũng đã vào mùa lạnh nhất trong năm, tháng Chạp trời lạnh, nhóm hàng xóm phải giúp đỡ ở ngoài trời, thực sự rất vất vả.

 

“Đi nhà Tây ăn cơm?!”

 

Lão Du Điều vừa nghe, kinh ngạc hỏng rồi, cũng hưng phấn hỏng rồi.

 

Không đợi Thủy Lang đáp lời, liền cầm chìa khóa chuẩn bị đi, hét lên với nhóm hàng xóm kéo xe đẩy tay kéo nồi chén gạo bồn, đồ ăn đã mua được đi đến đường Phục Nam.

 

Đường Phục Mậu và đường Phục Nam vốn dĩ giao nhau, nên  cho dù có đi chậm thì cũng chỉ cần có mười phút là tới.

 

Người dân ở Ngô Đồng, tuy nói từ nhỏ đến lớn đều nhìn nhà Tây ở đường Phục Nam mà lớn lên, trong 10 năm này cũng có rất nhiều người dọn vào đại tạp viện ở nhà Tây,, bọn họ cũng không phải chưa từng đi qua, nhưng dáng vẻ kia của nhà Tây cùng với dáng vẻ nhà Tây chỉ thuộc về một hộ gia đình là hoàn toàn khác nhau nên lập tức mọi người đều rất kích động.

 

Ban đầu mọi người chỉ là tới giúp chuẩn bị tiệc chúc mừng Trạng Nguyên cũng đã rất vui mừng, nhưng hiện tại thì lại thêm phần vội vàng, người sau giúp đỡ người trước cầm đồ vui vẻ chạy tới nhà Tây.

 

Mấy đứa nhỏ vây quanh bên người Thủy Lang cùng nhau đi đến nhà Tây.

 

“Nhị Nha, nghe Tam Nha nói, mợ nhỏ cho mỗi người một phòng để ở, chuyện này là thật sao?”

 

Nhị Nha nhìn thoáng qua Tiểu Bá Vương: “Đoán xem.”

 

Tiểu Bá Vương: “...”

 

“Đương nhiên là thật!” Tam Nha dùng nắm lấy tay Thủy Lang: “Mợ nhỏ đâu, mình liền ở đó, mình muốn vĩnh viễn đi theo mợ nhỏ!”

 

“Thật hâm mộ bạn có mợ nhỏ.” Cô nhóc nhỏ còn tròn hơn Tam Nha, trên mặt tràn ngập hâm mộ: “Mình đã lớn như vậy rồi mà còn chưa bao giờ ngủ một mình trên một chiếc giường vậy mà cậu đã có hẳn một gian phòng riêng rồi.”

 

“Mình cũng nhất hâm mộ Nhị Nha có mợ nhỏ!” Bạn tốt của Nhị Nha là Lâm Tiếu Tiếu cười nói: “Mợ nhỏ mới vừa thiết kế phòng tốt như vậy cho mọi người mà bây giờ lại sắp mang mọi người đến ở phòng lớn, mẹ mình nói, đó là căn phòng lớn xinh đẹp thật sự, mà chỉ có mỗi gia đình của mọi người ở thôi!”

 

Có rất nhiều bạn nhỏ còn chưa biết chuyện này, nên mới vừa nghe xong liền đi tới cửa nhà Tây nhìn vào 3 căn phòng lớn, trong nháy mắt liền: “Oa ——”

 

Nhìn một đám nhóc đang há hốc mồm, Thủy Lang cười khẽ ra tiếng: “Chúng ta đều ở cả hai bên, sảnh ở bên này thì lớn hơn nên các bạn nhỏ đều có thể đến đây ngồi xem TV cùng nhau.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-103-4.html.]

 

“Oa.”

 

Miệng của mấy đứa nhỏ còn há to hơn nữa, phát ra âm thanh kinh ngạc non nớt.

 

“Mợ nhỏ, mợ là tốt nhất! Mợ là người tốt nhất!”

 

“Mợ nhỏ, chỉ có mợ là cho bọn cháu xem TV, mẹ của cháu cũng nói mợ là người tốt!”

 

“Cháu thích mợ nhỏ nhất, mợ nhỏ, đợi đến khi cháu lớn cháu sẽ mua kẹo cho mợ ăn!”

 

“Tam Nha nói mợ nhỏ thích uống cà phê, chờ đến khi cháu có thể kiếm tiền, cháu muốn mua cà phê cho mợ nhỏ uống!”

 

“Cháu cũng muốn, cháu sẽ để dành phiếu thịt, để mua thịt cho mợ nhỏ ăn!”

 

“Mấy cái miệng nhỏ này lâu bao nhiêu mật vậy? Sao mà nói chuyện ngọt thế.”

 

Mặc dù là lời nói của mấy đứa nhỏ, nhưng khi nghe được Thủy Lang cũng không nhịn được mà vui vẻ, mang theo một đám nhóc vào cửa: “Đi chơi đi, nhớ cẩn thận thang lấu, cũng phải để ý đến con sông bên ngoài.”

 

Một đám nhóc thấy phòng ở lớn như vậy và cái sân lớn như thế, quả thực còn muốn lớn hơn cả sân thể dục trường học của bọn nhỏ, nên lập tức vui vẻ chạy lên chạy xuống.

 

Mấy người lớn cũng giống như điên rồi, đặc biệt là khi nhìn thấy phòng bếp trung ương lớn như thế, trực tiếp vén tay áo lên bắt đầu hưởng thụ quá trình làm việc.

 

“Ai nha, này quá thoải mái nha, cán bộ Thủy, sau này để tôi tới nhà cô bảo mẫu đi!”

 

“Không biết nói vậy có đúng không, nơi này quá xa hoa!”

 

“Không phải xa hoa như bình thường, tôi không phải nói là có tiền, mà là có làn điệu, cô nhìn xem hoa bản này, tường này, mấy hoa văn tinh xảo đến mức nào, thật là có cách trang trí có nội hàm.”

 

“Cửa sổ hoa nhỏ này, còn đẹp hơn cửa sổ thủy tinh ở chung cư nhiều, nghe nói là nhập khẩu trở về?”

 

“Lúc ấy Xảo Chi còn nói cán bộ Thủy là đồ quê mùa...”

 

“Ai nói! Bà không cần ở chỗ này bịa đặt!” Kim Xảo Chi vội muốn chết: “Tôi nói em dâu là đồ em mùa lúc nào, khí chất này của cô ấy vừa nhìn liền biết là không đơn giản, toàn thân không có chỗ nào giống với đồ quê mùa cả, mấy người không cần nói bậy, đừng có châm ngòi quan hệ của người nhà bọn tôi!”

 

Mợ bĩu môi, cười lấy lòng với Thủy Lang: “Thủy Lang à, đặt bàn ở chỗ nào trong sảnh đây?”

 

“Hỏi Lão Du Điều.”

 

“Ai! Đồ ăn đã chuẩn bị tốt, có thể lập tức khai tiệc!”

 

Chu Quang Hách ở cửa Ngô Đồng chờ, nhìn thấy lãnh đạo và lòng đồng nghiệp trong đơn vị đến, liền lặp lại lời dẫn số 2 Phục Nam.

 

Mời lúc 6 giờ, những khoảng 5 giờ 40, những người được mời đều lục tục tới.

 

Hôm nay vẫn là thời gian làm việc, nhóm lãnh đạo của cục quản lý bất động sản là người đầu tiên đến.

 

Thứ mà cục trưởng Chu đưa không phải phong thư, mà là một túi tài liệu: “Đây là phần thưởng mà thành phố và khu phố gửi cho cô.”

 

Thủy Lang nhận lấy, không có mở ra xem: “Vào bên trong ngồi trước rồi nói sau.”

 

“Đây là phần thưởng mà trong cục gửi cho cô.” Cục trưởng Chu lại đưa cho Thủy Lang một túi tài liệu khác, sau đó lại móc ra một phong thư từ trong túi áo khoác: “Đây là quà mà tôi tặng cho cô.”

 

Thủy Lang cười tiếp nhận tới: “Cảm ơn bác cả.”

 

Cục trưởng Chu rất vừa lòng với cái xưng hô này, dẫn đầu ngồi vào vị trí phía trên của bàn cơm Tây.

 

Phó cục trưởng Hứa lấy ra một cái phong thư thật dày, đi tới lén nói: “Lần trước cô vội vã lấy chìa khóa nhà Tây, cũng chưa tới kịp cho cô, nhạ, không chỉ có tiền mặt, còn có phiếu gia cụ.”

 

“Cảm ơn phó cục trưởng Hứa.” Thủy Lang nhận lấy phong thư: “Sắp đến Tết rồi, tôi còn nghĩ sẽ đến nhà ông chào hỏi.”

 

Phó cục trưởng Hứa ngẩn ra, tiếp theo liền cười thành một đóa hoa: “Hoan nghênh, nhiệt liệt hoan nghênh, Khi nào thì cô tới để tôi kêu vợ tôi làm nóng sẵn đồ ăn chờ cô, chờ cô.”

 

“Các ông đến sớm vậy!”

 

Bên ngoài vang lên tiếng của cục trưởng Bạch, ông ấy lái một chiếc máy kéo “Rầm rầm ù ù” tới rồi!

 

Loading...