Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã - Chương 100-2

Cập nhật lúc: 2025-03-15 14:37:45
Lượt xem: 20

Vẻ mặt của Nhị Nha rất bình tĩnh: “Cháu được giải nhất cuộc thi tiếng Anh, Cung Thiếu Niên khen thưởng cho cháu một bộ văn phòng phẩm đầy đủ.”

 

“... Cháu lợi hại.”

 

Thủy Lang ôm bả vai hơi gầy của Đại Nha: “Được rồi, lịch trình của tiểu đồng chí Nhị Nha bận rộn, con bé đi học, hiện tại chúng ta đi mua giày trượt băng tới chơi.”

 

“Còn cháu nữa!” Tam Nha ôm lấy cánh tay còn lại của Thủy Lang: “Mợ nhỏ, cháu thích nhất là ca hát khiêu vũ, cháu còn muốn học nhạc cụ, giáo viên nói cháu có khả năng cảm âm rất tốt, cháu muốn học dương cầm!”

 

“Làm gì có tiền.” Nhị Nha nghiêm túc nhấn mạnh: “Chị đã nói với em, không có chỗ để đặt dương cầm.”

 

Tam Nha nép vào người Thủy Lang: “Giáo viên nói lúc đầu có thể không mua dương cầm, chỉ cần luyện tập ở phòng học nhạc là được.”

 

“Không có việc gì, chờ mợ lấy được nhà, phân phòng ở, sẽ chia cho cháu một gian để đặt dương cầm, đúng rồi, cũng có thể đặt dương cầm ở trong nhà của cậu nhỏ, sau khi cháu tan học sẽ qua đó luyện tập.”

 

Thủy Lang nhéo khuôn mặt nhỏ bắt đầu có thịt của Nhị Nha: “Cô nhóc cũ kỹ, đi một chút, mua giày trượt băng đi, cháu có chắc là không muốn chơi sao?”

 

Tay nhỏ của Nhị Nha chắp ra phía sau, cái cằm nhỏ tròn tròn khẽ nâng: “Nếu mọi người đã cảm thấy không thể không có cháu, thì cháu cũng không phải là không thể chia một chút thời gian cho mọi người.”

 

“Cô nhóc cũ kỹ kiêu ngạo.”

 

Thủy Lang cười ra tiếng, kéo Nhị Nha vào trong lòng ngực, cùng nhau đi đến cửa hàng bách hoá.

 

-

 

Cho dù biết đề thi đại học ở thời kỳ này rất đơn giản, chỉ tương đương với trình độ trung học ở đời sau, nhưng nếu đã quyết định thi, Thủy Lang liền bỏ xuống lòng tự phụ, nghiêm túc nghiên đọc ôn tập tài liệu, cục trưởng Bạch biết cô muốn thi đại học, đã đến báo với cục quản lý bất động sản, để cô yên tâm giao công trình phố Bình An cho ông ta, an tâm thi cử.

 

Thời gian rảnh rỗi còn lại, Thủy Lang liền mang giày trượt băng, cùng ba cô nhóc đi sân vận động chơi trượt băng, kết hợp giữa làm việc và nghỉ ngơi.

 

Thu đi đông tới, thi đại học chính thức bắt đầu rồi.

 

Chu Quang Hách một gặp được chính sự, liền theo thói quen mà ra cửa trước hai giờ, để tránh phát sinh những chuyện ngoài ý muốn.

 

Bởi vậy, lúc ánh trăng còn treo trên cao, sương mù dày đặc, liền mở đèn ở giếng trời ra, màn cũng kéo lên, để Thủy Lang đang chôn trong ổ chăn thích ứng.

 

Sau đó còn đột nhiên không yên tâm.

 

Bữa sáng ở bên ngoài, cũng không yên tâm với đồ ăn đã mua vào đêm hôm qua, còn rời nhà chờ ở cửa chợ rau, nhìn xe cá hoa vàng tới, mua hai con cá tươi mới, về đến nhà làm gỏi cuốn cá hoa vàng và gói hoành thánh cá hoa vàng mà Thủy Lang yêu thích.

 

Sau khi gói xong hoành thánh, còn lấy bột cà phê, dùng một cái nồi nhỏ nấu cà phê, bưng đến phòng, đặt lên tủ đầu giường trong phòng Thủy Lang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-100-2.html.]

 

Mùi thơm của cà phê trực tiếp kéo Thủy Lang ra khỏi ổ chăn.

 

Thủy Lang xoa hai mắt mệt rã rời, nhắm mắt lại ngáp: “Anh không buồn ngủ sao?”

 

“Không buồn ngủ, tối hôm qua ngủ ngủ sớm mà.” Chu Quang Hách dùng tay quạt cà phê: “Tỉnh chưa?”

 

“Tỉnh tỉnh.”

 

Thủy Lang chậm rãi mở hai mắt, nhìn một nồi cà phê ở đầu giường, nhịn không được cười: “Anh nấu cà phê đúng là không giống nhau, cà phê trong tiệm cơm Tây còn không bằng một phần mười của anh.”

 

Chu Quang Hách cúi người duỗi tay luồn qua nách Thủy Lang, trực tiếp nhấc người lên, sau đó thuận theo quán tính mà dựa cô vào đầu giường, dùng chăn bọc lấy bả vai cô, rồi ngồi ôm như vậy: “Thức dậy khá sớm, buổi sáng thi Ngữ Văn, có muốn ôn tập lại một lần nữa không?”

 

Thủy Lang dựa vào vai anh, lại ngáp một cái: “Ôn cái gì mà ôn, lâm thời ôm chân Phật thì có ích lợi gì, tuy rằng em là học sinh trung học, nhưng anh cũng không cần lo lắng thành như vậy, chờ đó, em sẽ lấy chức Trạng Nguyên trở về!”

 

Chu Quang Hách cười nhẹ ra tiếng.

 

“Haiz, tiếng cười này của anh.” Thủy Lang ngồi thẳng dậy nhìn anh: “Không tin đúng không, nghĩ em khoác lác đúng không, chờ thành tích ra tới, xem em có làm anh kinh ngạc rớt tròng mắt không!”

 

Chu Quang Hách nghiêng tới phía trước áp sát mặt cô: “Hiện tại liền cho em.”

 

“Ngứa! Đừng chớp, ha ha ha, đừng chớp!”

 

Thủy Lang đẩy cái đầu ngay cô ra, xốc chăn lên rồi xuống giường, tìm kiếm dép lê.

 

Chu Quang Hách khom lưng lấy một đôi dép bồng màu đỏ rực lông xù xù tròng lên chân cô: “Phủ thêm quần áo, bên ngoài lạnh.”

 

Thủy Lang cúi đầu nhìn dép lê trên chân, vẫn là vẻ mặt ghét bỏ, than nhẹ một tiếng, nhanh thôi, lập tức liền tiến vào giai đoạn đầu tiên của thời đại mà trang phục bùng nổ, sắc thái sặc sỡ, vải dệt sặc sỡ, kiểu dáng sặc sỡ!

 

Cùng không cần phải mặc màu đỏ rực mà Chu Quang Hách cho là đẹp nhất!

 

Ba cô nhóc biết hôm nay mợ nhỏ sẽ đi thi đại học, thi đại học chính là thi đại học, rất quan trọng, cho nên còn dậy sớm hơn một giờ so với ngày thường.

 

Đại Nha cầm theo phích nước nóng, pha nước ấm đổ vào chậu rửa mặt, để sẵn khăn lông.

 

Nhị Nha giúp đỡ bưng bữa sáng lên trên bàn, phát hiện hoành thánh quá nóng, nên đã dùng muỗng không ngừng múc, chậm rãi thổi nguội bớt, nhưng cũng biết không nên thổi quá nguội, vừa miệng là tốt nhất.

 

Tam Nha giúp đỡ nặn sẵn kem đánh răng, nước trong ly đánh răng cũng là nước ấm, bưng đến cho Thủy Lang.

 

Loading...