Vừa bước công ty, đồng nghiệp nam Tiểu Trình tiến đến bắt chuyện, hỏi mấy ngày qua cô chơi ở .
Tính cách Hứa Liên Nhu dịu dàng, năng việc đều gây cảm giác áp lực, còn xinh nổi bật, gần như cả công ty đều thích cô.
Cô trò chuyện với Tiểu Trình vài câu, thì quản lý sai tới gọi cô văn phòng.
Hứa Liên Nhu bước , bàn việc của quản lý.
“Quản lý, tìm em ạ?”
Quản lý tươi : “Hôm nay thư ký của Tổng giám đốc Trần xin nghỉ .”
Trên mặt Hứa Liên Nhu hiện lên vẻ khó hiểu, quản lý tiếp tục , cô liền lắng .
“ lúc hôm nay một khách hàng cực kỳ, cực kỳ quan trọng. Tổng giám đốc Trần ăn với vị khách , mà thư ký nghỉ, nên để em thư ký, cùng tiếp khách.”
Hứa Liên Nhu quản lý, vô cùng ngạc nhiên, khẽ hỏi: “Tại là em ạ?”
Quản lý phẩy tay, : “Thư ký đề cử em với Tổng giám đốc Trần. Em nghỉ phép về, công việc trong tay cũng nhiều, một chuyến là .”
Vị thư ký đó quả thật thường xuyên trò chuyện với cô.
Hứa Liên Nhu chút do dự, hỏi: “Quản lý, vị khách lớn đó họ gì ạ?”
Quản lý suy nghĩ một chút đáp: “Họ Tống. Em cứ yên tâm , chỉ cần để ý xem vị khách đó thích ăn gì, sở thích là . Tổng giám đốc Trần uống rượu giỏi, sẽ để một cô gái như em dính một giọt rượu nào .”
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Mấy loại rượu đó đắt lắm, e là còn đủ cho Tổng giám đốc Trần uống.
Nghe là họ Tống, Hứa Liên Nhu lập tức yên tâm, gật đầu. Chỉ cần Lâm Cảnh Bắc là .
Chưa đến trưa, quản lý bảo cô nhanh xuống bãi đỗ xe tầng hầm, Tổng giám đốc Trần đang đợi cô ở đó.
Hứa Liên Nhu cầm cặp tài liệu, bước nhanh thang máy xuống tầng hầm.
Trong bãi đỗ xe, Tổng giám đốc Trần cửa kính xe, liên tục soi gương chỉnh trang phục và diện mạo.
Dường như sắp gặp một nhân vật quan trọng, cả ông toát lên vẻ phấn chấn. Thấy Hứa Liên Nhu đến, ông liền bảo cô nhanh lên xe.
Hứa Liên Nhu ôm cặp tài liệu ở ghế , Tổng giám đốc Trần lái xe phía . Cô gì, còn ông thì thao thao bất tuyệt.
“Hôm thầy bói với , tháng sẽ quý nhân giúp đỡ, quả nhiên…” một nhân vật lớn mà ông tưởng cả đời cũng thể tiếp xúc …
Ông còn xong tiếng chuông điện thoại vang lên cắt ngang.
Thấy câu chuyện tiếp tục, Hứa Liên Nhu cũng để ý thêm.
Chiếc xe chạy đường, Tổng giám đốc Trần vẫn luôn với cô về kế hoạch phát triển tương lai của công ty.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-ngay-ngay-toi-deu-bi-nam-chinh-yeu-thuong/chuong-76-di-gap-khach-hang.html.]
Hứa Liên Nhu thỉnh thoảng đáp ông, công ty cô việc quy mô khá nhỏ nên thường xuyên gặp Tổng giám đốc Trần, cô quen với những bài phát biểu đầy nhiệt huyết của ông.
Cô nghĩ lát nữa ăn trưa xong sẽ về công ty chợp mắt một chút, tối tan xem một bộ phim.
Chiếc xe lướt qua những tòa nhà cao tầng, xuyên qua dòng tấp nập hai bên đường, dừng ở bãi đỗ xe ngoài trời của một nhà hàng cao cấp.
Hứa Liên Nhu dáng xách cặp công văn, theo Tổng giám đốc Trần bước nhà hàng.
Rõ ràng nơi chuyên tiếp đãi tiệc thương mại, đều là những phận tầm thường.
Nhân viên nhà hàng dẫn họ đến phòng VIP. Hứa Liên Nhu lưng Tổng giám đốc Trần, đợi ông bước .
Trước khi cửa, Tổng giám đốc Trần còn đặc biệt chỉnh quần áo, rõ ràng vô cùng coi trọng bữa tiệc .
Còn Hứa Liên Nhu thì để tâm đến điều gì khác, chỉ lặng lẽ theo ông bước phòng VIP.
Phòng VIP trang hoàng sang trọng, sáng sủa, bên trong sẵn.
Hứa Liên Nhu hề phòng bước , cái đầu tiên thấy bàn ăn, cô vẫn khá bình tĩnh.
đến cái thứ hai, đôi mắt đen láy sáng ngời của cô trợn tròn, tim đập dồn dập dữ dội.
Người đàn ông mặc bộ vest đặt may cao cấp, đường cắt tinh xảo, tôn lên vóc dáng cao ráo mỹ của đến mức hảo. Khí chất cao quý cùng khí thế mạnh mẽ khiến e dè, nỡ rời mắt.
Lâm Cảnh Bắc dựa lưng ghế một cách thẳng tắp mà vẫn ung dung tao nhã, đôi chân dài vắt chéo.
Anh chậm rãi nâng mắt, lướt qua Tổng giám đốc Trần, về phía Hứa Liên Nhu đang dần hoảng loạn.
Đôi mắt đen sâu thẳm của ánh lên ý như như , khiến cô lạnh sống lưng.
Hứa Liên Nhu sợ đến mức đồng t.ử giãn to, đàn ông mắt ăn mặc chỉnh tề, khí chất cao quý khác thường — Lâm Cảnh Bắc — cô rối loạn, vội lùi nửa bước.
Lâm… Lâm Cảnh Bắc?! Anh… ở đây?!
Tổng giám đốc Trần vội tiến lên bắt tay Lâm Cảnh Bắc, thư ký Trương bên cạnh dậy bắt tay .
“Lâm tổng, ngưỡng mộ lâu, thật vinh hạnh quen ngài.”
Tổng giám đốc Trần vô cùng nhiệt tình và vui mừng.
Giọng trầm thấp đầy từ tính của Lâm Cảnh Bắc chậm rãi vang lên trong phòng VIP: “Không cần khách sáo, .”
Giọng dễ , nhưng lọt tai Hứa Liên Nhu khiến tâm trí cô rối bời.
Lâm Cảnh Bắc nữa dời ánh mắt về phía Hứa Liên Nhu, ánh dần sâu , từ xuống đ.á.n.h giá cô.
Hứa Liên Nhu mặc áo sơ mi trắng, chân váy ôm màu xám, tôn lên vóc dáng mềm mại quyến rũ. Làn da trắng mịn như ngọc, ánh đèn gần như phát sáng.
Mái tóc đen của cô b.úi lỏng một cách lười biếng, để lộ đường cổ trắng nõn thanh tú ít khi thấy ánh nắng.