Hứa Liên Nhu ăn xong bánh, lâu , bữa tối dọn lên bàn.
Cô ăn vài miếng thì đàn ông dùng đôi tay thon dài trắng như ngọc cầm đũa gắp thức ăn, đặt bát cô.
Hứa Liên Nhu ngượng ngùng đến đỏ cả hai má, cúi đầu tiếp tục ăn.
Giang Kỳ đối diện mà lòng ghen dâng trào, nhưng đối diện với Lâm Cảnh Bắc, phần thắng, nên thể hành động bốc đồng. Anh sẽ từ bỏ việc biến Hứa Liên Nhu thành phụ nữ của …
Không khí bữa tối trở nên vi diệu. Hứa Liên Nhu hoặc là chăm chú ăn, hoặc là tâm trí Lâm Cảnh Bắc bên cạnh cuốn .
Cô hề nhận bầu khí bàn gì đó .
Ăn xong, cô thoáng thấy Lâm Cảnh Bắc đang thong thả dùng khăn ấm lau sạch đôi tay.
Ngay đó, chiếc khăn đặt lên khay trong tay quản gia.
Hứa Liên Nhu thu hồi ánh , nghĩ rằng đợi Lâm Cảnh Bắc rời cô sẽ dậy .
Ngô thiếu bên trái đang chuyện, đại ý là bàn đề xuất xem trò gì chơi hoặc nơi nào .
Không ít nhiệt tình đưa ý kiến.
Hứa Liên Nhu họ bàn tán đủ loại trò chơi nhưng lên tiếng. Dù sáng mai cô cũng rời , cần tham gia.
Đột nhiên, cơ thể cô khẽ run lên, làn da trắng mịn như ngọc thoáng nhuốm hồng, cô vội cúi đầu c.ắ.n nhẹ môi .
Dưới gầm bàn, bàn tay lớn ấm nóng của đàn ông chậm rãi đặt lên đùi cô, lòng bàn tay và đầu ngón tay nóng rực, mơn trớn da thịt cô một cách ám .
Hứa Liên Nhu ngờ … xa như …
Cô những cái vuốt ve cho mặt đỏ bừng, thể khẽ run, cố gắng chịu đựng cảm giác khác thường và tê dại mà mang .
Ngón tay run rẩy của cô nắm lấy tay , nhiệt độ trong lòng bàn tay khiến cơ thể cô càng thêm mềm nhũn.
Lâm Cảnh Bắc dựa lưng ghế với dáng vẻ cao quý, tao nhã, toát khí chất khiến dám khinh nhờn. Gương mặt tuấn mỹ của lạnh như nước, dường như chuyện gầm bàn đều liên quan đến .
Hứa Liên Nhu thấy thể gỡ tay , hổ hoảng hốt, liền bật dậy, mặc kệ ánh của .
Cô cúi đầu, làn da trắng mịn ửng hồng, gần như chạy trốn rời khỏi bàn ăn.
Vừa lúc cô rời , Lâm Cảnh Bắc cũng chậm rãi dậy, bước những bước dài ung dung đuổi theo.
Trong nhà ăn, đều theo bóng dáng Hứa Liên Nhu dậy rời . Ngô thiếu định gì đó, thấy Lâm Cảnh Bắc cũng dậy, sải bước rời khỏi.
Ngô thiếu lập tức nuốt những lời sắp buột miệng.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Dường như chỉ , Lâm Cảnh Bắc rời khỏi nhà ăn là để đuổi theo Hứa Liên Nhu.
Ngô thiếu cũng ngờ, khi “cây sắt nở hoa”, Lâm Cảnh Bắc mãnh liệt đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-ngay-ngay-toi-deu-bi-nam-chinh-yeu-thuong/chuong-71-bien-co-thanh-nguoi-phu-nu-cua-minh.html.]
Ngay giây tiếp theo khi Ngô thiếu còn đang cảm thán, bỗng thấy Giang Kỳ đối diện cũng dậy, gương mặt tuấn tú u ám, sải bước rời khỏi nhà ăn.
Ngô thiếu vội vàng lên, giơ tay về phía Giang Kỳ, thôi, định gọi nhưng gì để khiến dừng bước.
Giang Kỳ giống những ấm khác, nếu lý do đủ thuyết phục, tuyệt đối sẽ để ý đến .
Trên hành lang trang trí xa hoa mà tao nhã, gương mặt rực rỡ của Hứa Liên Nhu nhuốm sắc thẹn, làn da trắng như tuyết chân cũng ửng lên một mảng hồng.
Cô bước nhanh, tim đập dồn dập kiểm soát. Người … ngoài thì đàng hoàng chỉnh tề, nhưng bên trong cực kỳ xa.
Vừa đến chỗ rẽ, cổ tay trắng mềm của cô đàn ông phía bắt kịp, siết c.h.ặ.t. Nhiệt độ trong lòng bàn tay nóng đến mức khiến làn da cô khẽ ửng đỏ.
Hứa Liên Nhu giữ bất ngờ, hoảng hốt mở to đôi mắt , ngẩng đầu .
Cô vô thức khẽ gọi: “Lâm Cảnh Bắc…”
Sắc mặt Lâm Cảnh Bắc nhạt, nhưng khi đôi mắt đen như đá obsidian cô, chất chứa d.ụ.c vọng đè nén lâu.
Giọng trầm thấp, mạnh mẽ: “Chạy cái gì?”
Hứa Liên Nhu chạm ánh mắt , chỉ một giây vội vàng dời : “Ai… ai bảo …”
Cô hổ đến mức tiếp nổi.
Chính khiến cô thẹn hoảng, vội vàng dậy, sợ khác thấy.
Dường như Lâm Cảnh Bắc thích dáng vẻ e thẹn của cô. Anh chậm rãi buông cổ tay cô , đầu ngón tay trắng sạch trượt xuống, mập mờ lướt làn da, cố ý khiến cô khẽ run lên.
Ngón tay lướt trong lòng bàn tay cô, cố tình vuốt nhẹ vài nơi mềm mại .
Hứa Liên Nhu chịu nổi kiểu trêu chọc , một tiếng rên khẽ suýt nữa bật , nhưng cô cố kìm .
Cô rút tay về, nhưng đầu ngón tay luồn kẽ tay, mập mờ nóng bỏng ép cô đan c.h.ặ.t mười ngón.
Lực của mạnh, nhưng khiến tay cô đau, như đang cố kìm nén một cảm xúc nào đó sắp mất kiểm soát.
Gương mặt xinh của Hứa Liên Nhu đỏ bừng, tay nóng siết c.h.ặ.t, giống như… thứ nắm tay cô, mà là eo cô.
Cô dám nghĩ tiếp, vội vàng cố gắng giãy , nhưng giãy giụa mấy cũng thể khiến buông tay.
Thân hình cao lớn của Lâm Cảnh Bắc cúi xuống, ghé sát bên tai cô, giọng thấp trầm đầy dụ hoặc: “Vào phòng, chúng chuyện từ từ.”
Hứa Liên Nhu xong càng đỏ mặt nóng tai, còn kịp gì kéo phòng.
Khi Giang Kỳ đuổi , tìm khắp nơi bóng dáng của Lâm Cảnh Bắc và Hứa Liên Nhu, thấy tung tích của hai .
Bên ngoài cửa sổ, tuyết rơi dày như lông ngỗng, trong căn phòng tối ấm áp như mùa xuân.
Hứa Liên Nhu ép cánh cửa, mắt còn thích nghi với ánh sáng, làn da ửng đỏ, chằm chằm trong bóng tối.
Cả cô nóng bừng, run giọng : “Em… lát nữa tắm xong sẽ qua, những gì em , em sẽ nuốt lời.”