Xuyên Sách, Ngày Ngày Tôi Đều Bị Nam Chính "Yêu Thương" - Chương 62: Đơn thuần là trêu chọc

Cập nhật lúc: 2026-04-27 10:00:48
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy cô hoảng hốt do dự, đôi mắt đen sâu thẳm của Lâm Cảnh Bắc trở nên càng thêm trầm tĩnh, chậm rãi quét qua cô.

 

Đặc biệt là bộ trang phục hôm nay của cô, ngọt ngào mà vẫn kém phần quyến rũ, tất mỏng màu cà phê phối cùng giày cao gót.

 

đó, e thẹn rụt rè, dáng vẻ khiến chỉ nhào tới, vò nát cô tận trong xương tủy.

 

Ánh chăm chú của khiến tim Hứa Liên Nhu đập nhanh, thậm chí còn đầu bỏ chạy.

 

chỉ càng khiến Lâm Cảnh Bắc chú ý đến .

 

Đối mặt với lời mời trầm thấp của , Hứa Liên Nhu vội vàng lắc đầu, khẽ : “Em… phiền nữa, em xuống việc.”

 

Lâm Cảnh Bắc lên tiếng, đôi mắt sâu thẳm như thấu cô, lặng lẽ theo khi cô xoay rời .

 

Hứa Liên Nhu cũng để tâm đáp , lời dứt vội bước nhanh về phía cửa phòng sách.

 

Dù cô nhanh, đầu , nhưng ánh mắt đầy ẩn ý của Lâm Cảnh Bắc vẫn bám sát cô, ánh mập mờ ẩn chứa nguy hiểm cực lớn.

 

Hứa Liên Nhu vội vặn tay nắm cửa, mở cửa phòng sách, nhanh ch.óng bước ngoài.

 

Cho đến khi cô đóng c.h.ặ.t cửa phòng sách , mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Áp lực từ Lâm Cảnh Bắc quá mạnh mẽ, dường như lúc nhắm trúng cô. Ánh mắt cô giống hệt kiếp , mỗi liếc qua đều mang theo d.ụ.c vọng nồng đậm khiến cơ thể cô khỏi run rẩy.

 

Hứa Liên Nhu cũng ngờ ở trong phòng sách tầng hai.

 

Trên hành lang tầng hai vang lên tiếng giày cao gót khe khẽ, cô chậm rãi bước về phía thang máy, nhưng tâm trí phần lơ đãng.

 

Cô tự hỏi liệu phản ứng của quá mức ? Có lẽ… chỉ là cô quá nhạy cảm mà thôi.

 

Giống như lúc ở trong phòng sách, tuy ánh mắt tối tăm khó đoán, đầy tính xâm lược, nhưng nếu cô xuống chuyện đàng hoàng với , lẽ sẽ nhận một kết quả ngoài dự liệu.

 

Hứa Liên Nhu suy nghĩ kỹ một chút, phần tiếc nuối cơ hội . Phòng sách vốn là nơi thích hợp để chuyện.

 

Dù kiếp , chỉ đơn thuần là chuyện, mà còn… xa đến mức đáng sợ.

 

kiếp , đối với cô vẫn đến mức bệnh hoạn như , chắc sẽ chuyện quá đáng.

 

Hứa Liên Nhu cảm thấy tiếc nuối, giờ chỉ thể đợi Lâm Cảnh Bắc về phòng trả quà, tiện thể rõ ràng với .

 

Cô từ tầng hai thang máy xuống tầng một, bước thấy Giang Kỳ.

 

Hai tay đút túi quần, dáng phóng khoáng, từ phía đối diện bước tới.

 

Khoảnh khắc thấy cô, đôi mắt hoa đào của nheo , rõ ràng cho kinh diễm, ánh dừng chịu rời .

 

Sau đó liếc lên tầng hai, Tô Tuyết Bội và cô đều ở tầng một…

 

Trên gương mặt tuấn tú thoáng hiện vài phần nghi hoặc, cô lên tầng hai gì?

 

Anh nhướng mày, tiến lên chặn đường cô.

 

Hứa Liên Nhu thấy đường chặn, ngẩng đầu đàn ông mặt—nam phụ Giang Kỳ, trêu chọc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-ngay-ngay-toi-deu-bi-nam-chinh-yeu-thuong/chuong-62-don-thuan-la-treu-choc.html.]

 

Quả nhiên, Giang Kỳ sải bước tiến gần, đôi mắt hoa đào lộ ý trêu ghẹo: “Cô lên tầng hai gì?”

 

Chưa kịp để cô trả lời, tiến sát thêm một bước, như phát hiện bí mật động trời, vẻ mặt hiểu rõ mà hỏi: “Cô lên tầng hai là để tìm ?”

 

Hứa Liên Nhu: “…”

 

Cô khẽ giải thích: “ chỉ là…” cùng Tuyết Bội đến phòng sách.

 

lời còn xong, Giang Kỳ cúi , giơ tay hiệu “suỵt”, : “Không cần giải thích, hiểu ý cô .”

 

Nói xong, từ xuống cô một lượt, đôi mắt hoa đào tối : “Trang phục hôm nay của cô, thích.”

 

Hứa Liên Nhu vốn nghĩ chỉ trêu chọc , nhưng nhận gì đó ở Giang Kỳ.

 

Cô vội lùi hai bước: “ lên tầng hai là đến phòng sách, tìm .”

 

Nói xong, cô cũng nữa, vội vàng vòng qua, tăng tốc rời khỏi đây.

 

Giang Kỳ thẳng , xoay theo bóng dáng mảnh mai của cô dần biến mất khỏi tầm mắt.

 

Đôi mắt hoa đào của trầm xuống, cảm giác cô phớt lờ thật chẳng dễ chịu chút nào.

 

Đợi đến khi cơ hội thích hợp, sẽ khiến Hứa Liên Nhu trở thành phụ nữ của , để cô còn đường trốn.

 

Trên hành lang tầng một xa hoa trang nhã, Hứa Liên Nhu nhanh ch.óng trở về phòng , khóa c.h.ặ.t cửa .

 

Cũng nam phụ Giang Kỳ nữa? Dường như một loại hứng thú khác đối với cô… chỉ đơn thuần là trêu chọc.

 

Hứa Liên Nhu cũng quá để tâm. Giang Kỳ tuy cũng đáng sợ, nhưng đáng sợ đến mức bệnh hoạn như Lâm Cảnh Bắc.

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

Chỉ cần cô kiên quyết từ chối Giang Kỳ, chắc sẽ vấn đề gì.

 

Sau cứ tránh xa Lâm Cảnh Bắc và Giang Kỳ là .

 

Hứa Liên Nhu chút buồn ngủ. Lúc nãy ở phòng sách tầng hai cô ăn ít trái cây, giờ đến bữa trưa cũng ăn, chỉ ngủ một lát.

 

Cô gửi tin nhắn cho Tô Tuyết Bội, bảo cô cần gọi ăn trưa. Gửi xong liền lên giường ngủ .

 

Khi tỉnh là ba giờ chiều, Hứa Liên Nhu dụi mắt, dậy rửa mặt đồ.

 

Nhìn hộp quà tinh xảo xa hoa bàn, cô do dự sang căn phòng bên trái—phòng của Lâm Cảnh Bắc.

 

Không về phòng

 

Hứa Liên Nhu ôm hộp quà, quyết định gõ cửa phòng Lâm Cảnh Bắc, xem ở đó .

 

Cô chậm rãi bước khỏi phòng, cửa phòng , hít sâu lấy can đảm, giơ tay khẽ gõ.

 

“Cốc cốc…”

 

Hứa Liên Nhu gõ cửa xong liền buông tay xuống.

 

lấy hết can đảm gõ cửa, trong lòng cô vẫn căng thẳng thôi.

Loading...