Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 982

Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:00:58
Lượt xem: 7

Giáo sư Johnson nghe tin chạy tới: “Các người lấy lý do gì mà muốn bắt học sinh của tôi đi? Chỉ vì bạn trai của cô ấy mất tích sao? Điều đó thật sự vô lý. Nói cách khác, cho dù bạn trai của cô ấy thật sự có vấn đề gì, thì đó cũng không phải là lý do các người có thể tùy tiện bắt người.”

Từ trước đến giờ ông ấy luôn bao che, Lạc Di lại là học sinh tâm đắc của ông ấy, chỉ cần cô không vi phạm vào nguyên tắc, thì ông ấy đều sẽ che chở cho cô.

Các học sinh khác có quan hệ tốt với Lạc Di đều đứng ra: “Giáo sư nói đúng, không thể để cho bọn họ tùy ý bắt người như vậy được.”

“Thật quá đáng, muốn bắt người là bắt sao, chúng tôi không phục.”

Tên đầu trọc không ngờ Lạc Di lại được lòng người như vậy, ánh mắt trở nên âm u: “Chúng tôi làm việc có đầy đủ lý do.”

Giáo sư Johnson khẽ cau mày, quay đầu lại nhìn Lạc Di: “Lạc Di à, rốt cuộc em đã làm gì vậy?”

Lạc Di nghiêm túc suy nghĩ: “Có lẽ….có lẽ vì em là con gái, lại là người châu Á, cho nên đây là lý do mà bọn họ có thể tùy ý chà đạp bắt nạt em như vậy, dù sao ở trong mắt của một số người, người như chúng em không đáng được tôn trọng.”

Cô vừa dứt lời, hiện trường lập tức vô cùng yên tĩnh, đây là đề tài rất mẫn cảm.

Tên đầu trọc giận tím mặt: “Cô nói bậy.”

Lạc Di hít hít mũi, hốc mắt đỏ bừng, vẻ mặt vừa yếu ớt vừa lo sợ, nhưng lại quật cường chất vấn: “Hôm nay nếu như đổi lại là một người da trắng, lại còn là đàn ông, các người có dám không nói đạo lý mà bắt lấy người đó không? Có dám không? Thề trước kinh thánh đi, nếu các người dám nói dối thì sẽ xuống địa ngục”

Người của cục tình báo đều im lặng, tên đầu trọc há miệng muốn nói, nhưng trong lòng còn chút lo lắng nên vẫn ngậm miệng lại.

Nói thật, ngay từ đầu hắn cũng không coi Lạc Di ra gì, chỉ coi cô như một con mọt sách mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-982.html.]

Hắn vừa tới đã lừa gạt cô, cho rằng có thể dễ dàng bắt được đối phương, cho nên ngay cả một lý do ra hồn cũng không kịp chuẩn bị.

Sự im lặng này đã hoàn toàn chọc giận vô số người, những người châu Á rất tức giận, các cô gái cũng rất tức giận.

Mẹ nó, lại có thể bắt nạt người khác như vậy sao.

Hôm nay có thể bắt nạt được Lạc Di, thì ngày mai cũng có thể sẽ bắt nạt các cô.

Mọi người sôi nổi đứng ra phản đối, đám đông vô cùng kích động, bọn họ muốn đem Lạc Di đi như vậy thì không có cửa đâu.

Tên đầu trọc liên tục gặp phải khó khăn, hắn tức giận muốn phát điên, hung tợn trừng mắt nhìn Lạc Di: “Được lắm, vậy chúng ta cứ làm theo quy trình đi, bạn trai của cô vô cớ mất tích, đồng thời phòng thí nghiệm cũng mất đi rất nhiều tư liệu tuyệt mật, chúng tôi có lý do hoài nghi anh ta đã mang những thứ này về nước, mà cô, là người thân cận nhất của anh ta, có nghĩa vụ phải phối hợp phá án với chúng tôi.”

Lạc Di còn ước gì hắn hung dữ hơn, càng hung dữ càng tốt: “Tôi đồng ý phối hợp với các ông, tôi còn muốn biết rõ về tình huống hiện tại của bạn trai tôi hơn các người, nhưng…”

Cô chần chừ một chút, tên đầu trọc ngay lập tức như nắm được nhược điểm: “Cô sợ rồi sao?”

“Đúng vậy, tôi sợ.” Lạc Di rất thẳng thắn gật đầu: “Tôi cảm nhận được sự ác ý cực kỳ mãnh liệt từ các ông, sự ác ý này là nhằm vào tôi, nhưng mà tôi chưa từng đắc tội với các ông, tôi nghĩ, người duy nhất tôi từng đắc tội chỉ có ông Robert mà thôi.”

Cô lại nói tới người này, không cho đối phương có cơ hội phản bác, tiếp tục nói thẳng.

“Đương nhiên, tôi không thể khống chế sự yêu ghét của người khác đối với tôi, tôi chỉ hy vọng có thể chọn ra vài giáo sư đức cao vọng trọng giám sát toàn bộ quá trình.”

Lý do này rất hợp lý, tất cả mọi người đều có thể hiểu được, tên đầu trọc này quả thật là người không ra gì, luôn tỏ ra vô cùng ác ý.

Cảm xúc của tên đầu trọc bị mất khống chế, cáu kỉnh nói: “Ý của cô là chúng tôi sẽ hãm hại cô hay sao?”

Loading...