Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 974

Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:00:42
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bàn tay của gia tộc Robert chưa vươn được vào Hồng Kông, ông ta chỉ có thể đưa người an toàn vào Hồng Kông, mà sân bay lại do chính phủ nước Y quản lý.

Cho dù trung chuyển thì cũng sẽ phải làm kiểm tra lần nữa, bên này quản lý rất nghiêm ngặt, nhất là chuyến bay đi đại lục đặc biệt nghiêm.

Lúc này, không riêng gì kiểm tra chuyến bay nghiêm ngặt mà từng con đường cũng khống chế rất nghiêm, không cho phép đưa bất cứ đồ vật gì qua, phong tỏa toàn bộ phương tiện.

Tất nhiên, bên trên có chính sách, bên dưới có đối sách, luôn có cách mang theo gì đó.

Năm đó nhà họ Hoắc buôn lậu trên biển, đưa một chút vật tư khan hiếm đưa vào đại lục. Bởi vậy, đã đưa đến đả kích rất lớn cho phía Y, rất nhiều sản nghiệp đều không được nhúng tay vào, buộc nhà họ Hoắc bị loại.

Tiêu Thanh Bình không kìm được nói: “Cái va li rất quan trọng, bác hãy tự mình hộ tống nó đi.”

“Quan trọng hơn nữa cũng không ai cần, động tác nhanh lên một chút.” Nhiếp Khôn Minh đưa mắt sang, thuộc hạ đưa đến nhận lấy sáu chiếc valy.

Mà Tiêu Thanh Bình thì bị đưa đến nhà vệ sinh, lúc ra thì dung mạo cũng đã thay đổi, như một người qua đường bình thường, không có chút điểm đáng chú ý nào.

Nhiếp Khôn Minh đưa một quyển hộ chiếu ra, bức ảnh trên đó với dung nhan của Tiêu Thanh Bình của hiện tại giống nhau như đúc

“Máy bay từ Hồng Kông đến Thượng Hải sắp cất cánh rồi, đây là hộ chiếu và vé máy bay, cầm lấy.”

Một tuần thì có tám chuyến, ít đến thảm thương, may mắn chuyến của Tiêu Thanh Bình không bị muộn nếu không chỉ có thể đổi sang ngày mai.

Cho dù cơ quan tính toàn tưởng tận thì thiên thời địa lợi nhân hòa, một thứ cũng không được thiếu.

Vẻ mặt Tiêu Thanh Bình bình tĩnh nhận lấy đồ, lúc qua kiểm tra an ninh lại bị chặn lại: “Đứng lại.”

Tiêu Thanh Bình hơi bất ngờ: “Chuyện gì vậy?”

Nhân viên quốc tịch Anh cầm hộ chiếu trong tay, đối chiếu bức ảnh, làn da hơi đen nhưng… có phải mắt sáng quá mức rồi hay không?

“Tên, tuổi tác, người ở đâu, đi Thượng Hải làm gì?”

Tiêu Thanh Bình trả lời rất tự nhiên: “Giang Như Hải, ba mươi tuổi, người

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-974.html.]

Hồng Kông, công ty ở Thượng Hải có việc nên cử tôi đi công tác.” Hai người đều đối đáp bằng tiếng Anh, đối đáp rất trôi chảy.

Nhân viên công tác nhìn bức ảnh mấy lần, đột nhiên dùng tiếng

Quảng Đông nói: “Là công ty nào? Ông chủ của anh là ai?”

Cách đó không xa, Nhiếp Khôn Minh thấy trong lòng rất căng thẳng, không ổn, Tiêu Thanh Bình sẽ không biết tiếng Quảng Đông, cậu ấy lớn lên ở thành phố chưa từng nói tiếng vùng Quảng Đông.

Nghĩ chu đáo nhưng cũng có lúc sơ suất, cho dù sắp xếp chặt chẽ chu đáo nhưng cũng khó tránh khỏi sẽ có chút ít bất ngờ xảy ra.

Trận địa của ông ấy đã sẵn sàng đón địch, lúc nào cũng có thể ra tay, nếu thật sự không được thì sẽ cướp người chạy, trong sân bay đã có người hỗ trợ rồi.

Trước khi đến đã sắp xếp mấy phương án và đường lùi. Nhưng vào lúc này, Tiêu Thanh Bình hơi mỉm cười một chút, dùng tiếng Quảng Đông nói: “Công ty Khải Duyệt, ông chủ của tôi tên là

Tằng Dĩ Chính.”

Nói trôi chảy tự nhiên như tiếng mẹ đẻ.

Nhân viên biết rõ Tằng Dĩ Chính là người nào, thông tin cũng đúng nên lòng nghi ngờ cũng xuôi xuống, gấp hộ chiếu lại rồi trả cho Tiêu

Thanh Bình: “Qua đi.”

Tiêu Thanh Bình hơi cúi đầu cảm ơn, bước chân vững vàng, thản nhiên đi qua kiểm tra an ninh, không khác gì một người đi đường bình thường.

Nhiếp Khôn Minh thở phào nhẹ nhõm, thời khắc mấu chốt lại do Tiêu Thanh Bình tự mình ra tay.

Nhưng mà, cậu ấy đã học tiếng Quảng Đông từ khi nào vậy? Nhiếp Khôn Minh chậm rãi đi theo phía sau, bất cứ lúc nào cũng có thể bảo vệ.

Tiêu Thanh Bình lên máy bay ngồi vào vị trí của mình, theo lý thuyết rất nhanh sẽ cất cánh nhưng đã đợi hơn nửa tiểng rối vẫn không có động tĩnh gì.

Các hành khách cảm thấy hơi sốt ruột, nhao nhao tìm nhân viên phi hành đoàn hỏi tình hình.

Nhân viên phi hành đoàn liên tục xin lỗi, nói đường bay phía trước đang bị chặn, đang điều chỉnh vân vân.

Nhiếp Khôn Minh nhíu mày, lại có con thiêu thân nào làm loạn à? Tâm trạng của các hành khách càng ngày càng tệ, làm ầm ỹ lên, có người muốn trả vé, muốn đền bù gấp mấy lần.

Loading...