Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 973

Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:00:23
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vẫn luôn nhớ.” Dương Nam Ba lại hâm nóng chút thịt bò cho cô, âm thanh dần nhỏ lại: “Muốn quên cũng không quên được.”

Lạc Di nghe không rõ: “Anh nói cái gì cơ?”

Dương Nam Ba cũng không ăn, không ngừng gắp đồ ăn cho cô, chăm sóc cô rất chu đáo: “Ăn nhiều một chút, em gầy đi trông thấy đấy, thỉnh thoảng thư giãn đầu óc một chút.”

Lạc Di ăn miếng thịt bò tươi non, nhướn mày: “Anh sẽ không đi guốc trong bụng em đấy chứ?”

“Anh nào dám chứ?” Dương Nam Ba cười ha ha: “Em hung dữ như vậy, là miếng thủy tinh nói đ.â.m ai là đ.â.m người đó, chưa bao giờ nương tay.”

Lạc Di dở khóc dở cười, chuyện đã lâu như vậy rồi mà vẫn còn để bụng ư: “Xin anh đừng nhắc đến lịch sử đen tối nữa.”

Đối diện là ba người đàn ông cầm đũa ăn không thuần thục mà vẫn cố sức ăn, thỉnh thoảng còn nhìn sang: “Hai người thân nhau lắm hả?”

Lạc Di thoải mái thừa nhận: “Cũng bình thường, quen biết rất nhiều năm rồi.”

“Vậy tại sao cô lại lựa chọn Blake?” Ngài Bach dứt khoát cầm lấy cái nĩa, xiên lấy một miếng cá viên, viên thịt mềm mại phối hợp với nước chấm đặc chế, ăn rất ngon.

“Ngài Nam Sơn phong độ dịu dàng, ngoại hình đẹp xuất thân tốt, là kiểu mẫu mà nhiều nữ sinh yêu thích.”

Sao Lạc Di cứ cảm thấy gã ta đang gây sự nhỉ: “Anh ta không đẹp trai bằng Blake.”

Mọi người: “...”

Ừm, nói rất có lý, đó là bộ phận chú ý đến khuôn mặt.

Ngài Bach vô thức sờ sờ mặt mình: “Cô không thấy nhìn mặt rất dung tục sao?”

Nhóm bạn của bạn gái của gã cũng khen gã rất đẹp trai, là trai đẹp nghìn năm khó gặp.

“Có cô gái nào không thích đẹp cơ chứ?” Mí mắt của Lạc Di cũng không thèm nhúc nhích một tí nào, tự mình ăn lẩu: “Tất nhiên, nếu như anh có rất nhiều tiền thì có xấu cũng không sao.”

Ngài Bach lặng lẽ: “Từ nhỏ cô đã hiểu rõ như vậy rồi sao?”

Lạc Di cười ha ha: “Hết cách rồi, tôi bẩm sinh đã rất thông minh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-973.html.]

Vui chơi giải trí tâm sự, bầu không khí rất hòa thuận vui vẻ.

Mấy người hô mưa gọi gió rất hưởng thụ ngồi vây quanh một nơi ăn lẩu, đàm luận lại mấy chủ đề lông gà vỏ tỏi.

Thật ra ngài Damon rất ghét lẩu cay, ông ta cảm thấy không vệ sinh nhưng Lạc Di mời khách, tất cả mọi người đều nhao nhao hưởng ứng, ông ta cũng không tiện từ chối.

Nhưng ăn ăn, lại ăn thành nghiện, nhất là nồi tê cay, rõ ràng cay trào cả nước mắt nhưng vẫn muốn ăn một lần.

“Lạc Di, có cơ hội thì hãy quan tâm đến con gái nhỏ của tôi nhé.”

Lạc Di cười tủm tỉm nói: “Quan tâm lẫn nhau, bọn tôi là bạn cùng phòng mà.”

Không cao ngạo, không hèn mọn, bày ra sự bình đẳng, như vậy mới có thể tiến càng xa hơn.

Ngài Damon rất hâm mộ, nếu đứa nhỏ của ông ta được như vậy thì ông ta sẽ không phải lo lắng gì nữa.

“Đứa nhỏ nhà tôi rất thích cô, tên của cô thường treo trên miệng nó, từ lâu tôi đã nghe nói về cô, bây giờ cuối cùng cũng đã gặp được, sau này hãy giữ liên lạc nhé.”

“Được.”

Nói cái gì cũng được, quan trọng là kéo gần quan hệ, bồi dưỡng thêm tình cảm.

Về phần tình cảm ngày có nhiều plastic, ai thèm quan tâm cơ chứ.

Điện thoại rung, Lạc Di cúi đầu nhìn thoáng qua, hít một hơi thật sâu, rất tốt, đã an toàn lên được máy bay, còn hai phút nữa là sẽ cất cánh.

Cô chỉ trả lời lại bốn chữ: Lên đường bình an.

Sau mười mấy tiếng, Lạc Di một đêm không ngủ nhận được tin nhắn thứ hai: Đến nơi bình an.

Lạc Di như trút được gánh nặng, thở ra một hơi thật dài, tình thần vừa thả lỏng thì cơn buồn ngủ rất mạnh ập đến, ngáp một cái rồi quay lại giường đi ngủ.

Ở sân bay Hồng Kông, Tiêu Thanh Bình vừa xuống máy bay đã trông thấy một bóng dáng quen thuộc.

Anh kinh ngạc không thôi: “Bác Nhiếp.”

Không ngờ Nhiếp Khôn Minh lại tự mình đến đón người, có ông ấy ở đây, yêu ma quỷ quái cũng không dám lại gần người.

Nhiếp Khôn Minh không kịp hàn huyên đã vội vàng nói: “Đưa valy hành lý cho thuộc hạ của bác, bọn họ sẽ đưa cháu đi thủ đô, những thứ này không qua được kiểm tra an ninh, không lên được máy bay, cháu đi theo bác.”

Loading...