Cô vừa cố gắng nỗ lực học tập vừa dốc hết sức suy nghĩ, hao hết tâm sức trải đường.
Sức lực con người có hạn, mà từ trước đến giờ cơ thể của Lạc Di vẫn mảnh mai, anh thấy rất lo lắng…
“Ai có bản lĩnh gây chuyện với em được chứ, Thanh Bình, anh cứ yên tâm, em có thể nguyên vẹn trở ra.” Lạc Di cmar thấy mình làm chuyện nên làm: “Anh không tin tưởng em sao?”
Hốc mắt Tiêu Thanh Bình đỏ lên, tin tưởng là một chuyện, tình cảm lại là chuyện khác.
Vừa nghĩ tới sắp chia lìa là đã cảm thấy khó chịu không nói thành lời.
Đời này anh không cần thứ gì khác, chỉ muốn cùng cô gắn bó bên nhau, bạc đầu đến già.
Mà anh đi lần này, cô sẽ phải đối mặt với áp lực rất lớn, chuyện này làm cho anh sao có thể thoải mái được chứ?
Lạc Di muốn ôm chặt lấy anh nhưng lại cố nén: “Đi thôi, anh không chỉ là chính anh mà còn gánh vác kì vọng của rất nhiều người.”
Cô sợ nếu ôm một cái thì sẽ không nỡ buông tay.
Có đôi lúc Tiêu Thanh Bình rất hận bản thân mình quá lý trí: “Thật sự muốn dứt bỏ tất cả, mặc kệ tất cả, chỉ muốn ở bên em.”
“Đợi một chút thôi, nhiều nhất là một năm.” Lạc Di gánh vác quá nhiều thứ, sau lưng cô còn có cha mẹ, có vô số thanh niên nhiệt huyết, có lãnh đạo đang tha thiết chờ mong cô.
Bọn họ cũng đang nhìn cô.
Hai người khó khăn tách ra, A Phượng đã bước đến, nhỏ giọng nhắc nhở: “Chị, thời gian sắp không còn kịp nữa.”
Cơ thể Lạc Di chấn động, hốc mắt hơi nóng lên: “Đi thôi, đừng để cho tâm huyết những ngày này của em đều chảy ra biển đông hết.”
Tiêu Thanh Bình không chịu buông tay: “Tiểu Di, anh thật sự rất yêu em.”
“Em cũng vậy.” Lạc Di nhẫn tâm dùng sức đẩy.
Cuối cùng một tia sáng biến mất ở chân trời, mơ hồ âm thầm, Tiêu Thanh Bình xoay người đi về phía trực thăng, khóe mắt ẩn chứa nước mắt.
Máy bay trực thăng cất cánh trong bóng chiều, càng lên càng cao.
Gió thu nhẹ nhàng thổi, mang lại một chút hơi lạnh, tóc dài tung bay theo làn gió.
Lạc Di không nhúc nhích như một pho tượng, hốc mắt A Phượng đỏ lên, chị nhỏ không dễ dàng gì cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-972.html.]
Rõ ràng đều rất không nỡ. Nhưng lại không thể không suy xét cho mục đích lớn lao, tình cảm chỉ có thể chôn sâu trong lòng.
Ngay cả khổ sở cũng không thể thể hiện ra ngoài.
Khó, quá khó khăn.
Cô ấy cởi áo khoác choàng lên người Lạc Di, Lạc Di đột nhiên bừng tỉnh, lúc này mới nhận ra trên mặt lành lạnh, giơ tay lần mò, tất cả đều là nước mắt.
“Tôi rất khó chịu.”
Một câu rất nhẹ nhàng nhưng lại làm cho A Phượng thấy đau đớn, nước mắt cũng chảy ra.
“Chị cứ khóc ra đi, sẽ dễ chịu một chút.”
Lạc Di khẽ lắc đầu: “Bọn họ còn đang đợi tôi ở dưới, đi thôi.”
Cô xoay người rời đi, dáng người thẳng tắp như trúc, gió táp thổi không ngã, mưa rào áp không đổ.
Lúc cô về đến trong phòng đã sắp xếp lại tâm trạng, vẫn là cô thiếu nữ thiên tài bình tĩnh tự tin như cũ.
Giống như sự yếu đuối của cô chưa bao giờ có.
Trên ghế salon trong phòng khách ngồi kín người, nghe thấy tiếng mở cửa thì đồng loạt nhìn sang.
Ngài Bach đánh giá cô mấy lần, mắt hơi đỏ, khóc à? Dù sao cũng là phụ nữ: “Cô Lạc Di, cô có ổn không?”
Lạc Di cười tự nhiên: “Tôi rất ổn, tối nay ăn lẩu nhé, mọi người cùng ăn nhé?”
Nhà tư bản không tin tưởng nước mắt. Chỉ tôn thờ kẻ mạnh.
Nhìn gương mặt cười hoàn mỹ của cô, trong lòng ngài Bach xuất hiện một chút tâm trạng khó hiểu: “Tất nhiên.”
Có một số ít người ngay cả tâm trạng cũng khống chế tự nhiên, không có kẽ hở.
Đáy nồi là lẩu uyên ương, một bên là lẩu cay tê, một bên là nồi tam tiên, dùng nước canh nấu súp thật sự rất thơm.
Lạc Di thích dùng nồi tam tiên để chần sơ thức ăn, nồi tê cay để ăn món mặn, tiết vịt thì phải ăn cay mới ngon.
Dương Nam Ba dùng đũa chung vớt tôm luộc lên bỏ hết vào bát của Lạc Di: “Anh còn nhớ em thích ăn cái này.”
Lạc Di hơi cười một chút: “Đã lâu vậy rồi mà anh vẫn còn nhớ nhỉ.”