“Không có, tôi chỉ chịu trách nhiệm về hành động của mình.” Lạc Di trước nay luôn thận trọng, sẽ không làm việc thiếu trách nhiệm, cô cầm điều khiển từ xa ấn nút bật TV lên: “Thực ra có rất nhiều người theo xu hướng giảm giá, trước đó đã có người đã rời khỏi thị trường rồi, là do các ngài quá tham lam thôi.”
Còn không phải sao? Nhưng có bao nhiêu người có thể khống chế được lòng tham của mình?
Điện thoại của ông Damon reo lên, ông ta nghe máy, lập tức nhấn nút loa ngoài.
Là ông Robert gọi đến, giọng ông ta vô cùng hoảng sợ: "Thị trường chứng khoán Mỹ sụp đổ rồi! Rốt cuộc là đã đổ đến mức nào? Ra quyết toán cuối cùng chưa? Ở Paris chỗ chúng tôi cũng giảm rồi!"
Vào lúc này, trên bản tin tràn ngập tin tức thị trường chứng khoán, Paris, Tokyo, London, Hong Kong và những nơi khác đều giảm, lây lan khắp thế giới như virus.
Lạc Di thản nhiên nhìn màn hình, quả thực rất thảm.
Thị trường chứng khoán luôn có những rủi ro, vì vậy khi tham gia vào thị trường phải thật cẩn thận.
Ông Damon chê điện thoại quá ồn ào: "Tôi có một tin tốt cho ông."
"Tin gì?"
Ông Damon ném một quả b.o.m nặng: “Toàn bộ 50 triệu của ông đều đã mua giảm hết rồi.”
Đối phương khá là ngơ ngác, cho đến bây giờ cũng không nghĩ tới chuyện muốn hỏi gì.
Trong điện thoại im lặng vài giây, sau đó một giọng nói the thé vang lên: "Năm mươi triệu? Số tiền đó của Lạc Di? Trời ơi, chuyện này là thật sao? Chúa ơi."
Không phải ông ta chậm chạp, mà là ông ta đang trong tình trạng sứt đầu mẻ trán, cổ phiếu của ông ta tụt dốc đến mức không thể nhìn nổi.
Tuần tiếp theo lại trầm bổng du dương, tăng lên giảm xuống không ngừng, các nhà đầu tư trên khắp thế giới phải đối mặt với những thách thức chưa từng có.
Có người bán tháo, có người mua hàng hoá có kỳ hạn, và cũng có người muốn mua ở mức giá thấp, hoàn toàn là một mớ hỗn độn, hoảng loạn không thôi.
Mỹ đang tích cực giải cứu thị trường và cuối cùng đã ổn định lại, thế nhưng trong tám ngày qua, tất cả các thị trường chứng khoán châu Á đều sụp đổ, khi tin tức lan truyền về châu Âu và Mỹ, thị trường chứng khoán Mỹ lại lao dốc không phanh.
Lạc Di tiếp tục theo dõi, đến một ngày nọ cuối cùng cô mới gọi một cuộc điện thoại: "Bán hết tất cả, rút."
Cô sử dụng đòn bẩy để suy đoán về chỉ số tương lai, ra mấy lần vào mấy lần, mỗi một mệnh lệnh đại diện cho một khối tài sản khổng lồ không thể tưởng tượng được.
"Rõ." Dương Nam Ba không chút do dự trả lời.
Hai ngày sau, Dương Nam Ba đặt hết mọi thứ ở trước mặt Lạc Di, vẻ mặt hưng phấn nói: “Toàn bộ đã được làm xong theo căn dặn của em.”
Không một ai biết nửa tháng anh ta qua đã trải qua những gì, kích thích, quá kích thích.
Sự giàu có trong sổ sách quá thách thức thần kinh của con người.
Kiểu sớm nắng chiều mưa gì anh ta cũng đã được trải nghiệm, cảm thấy rất rùng mình.
Lạc Di cẩn thận kiểm tra từng thông tin, một tiếng sau, cô khẽ mỉm cười nói: "Tốt lắm, tốt lắm, lần này mọi người làm rất tốt, tăng gấp ba tiền thưởng."
Dương Nam Ba nhìn cô gái điềm tĩnh trước mặt với những cảm xúc vô cùng phức tạp, anh ta biết cô cực kỳ thông minh, nhưng không ngờ cả phong cách và tầm nhìn của cô cũng tuyệt vời như vậy.
Rõ ràng cô chỉ là một đứa trẻ được nuôi dưỡng trong một gia đình nhỏ.
“Em không kích động chút nào sao?” Anh ta ngày nào cũng kích động đến mức đêm không ngủ được.
Lạc Di nhướng mày, số tiền ít ỏi này thì có gì mà kích động?
Từ nay, không có tiền tỷ thì đều không biết ngại tự gọi mình là hào môn.
Kiếp trước cô là thế hệ thứ ba của gia đình quyền lực, gia đình cô không phải gia đình giàu có bình thường, từ nhỏ cô đã nghe rất nhiều nên mưa dầm thấm lâu, cô học trong một nền giáo dục ưu tú, phong cách và tầm nhìn của cô đương nhiên phải khác.
Cô hiểu rõ những âm mưu của các gia tộc lộc và những sự lừa gạt lẫn nhau trên thương trường.
Cô chọn làm người giàu có nhàn rỗi, cổ chỉ muốn lấy một ít cổ phần mà cả đời cô cũng tiêu không hết, làm một đứa ăn hại.
Sống ở thời đại hưng thịnh, gia tộc thịnh vượng, không phải lo lắng bất cứ điều gì, cô thật may mắn khi được sinh ra ở Rome.
Nhưng bây giờ lại khác, đất nước này vẫn chưa đủ mạnh, gia cảnh bình thường, cô lại lớn lên với khuôn mặt như thế này, cha mẹ cũng không đủ mạnh để bảo vệ cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-968.html.]
Cô chỉ có thể tự mình đứng lên.
"Đã thông báo cho phía trên trên?"
Dương Nam Ba khẽ lắc đầu, "Vẫn chưa, anh không báo lên trên trước khi báo cho em được."
Tâm tình của anh ta khá phức tạp, trình độ của cô vậy mà còn cao hơn anh ta rất nhiều, lần đầu gặp mặt, cô chỉ là một cô bé vui tươi xinh đẹp, ngoài việc thông minh hơn người khác một chút thì cũng không thấy cô tài giỏi đến mức nào.
Lạc Di rất hài lòng với biểu hiện lần này của anh ta: "Được rồi, em sẽ sắp xếp chuyện chuyển tiền, mọi người chuẩn bị rút lui khỏi nước Mỹ đi."
“Tiền có thể ra ngoài được sao?” Đây chính là điều Dương Nam Ba quan tâm nhất, tiền này cũng nhiều quá rồi, sẽ không bị kiểm soát đấy chứ?
Lạc Di rất tự tin, mọi việc đều nằm trong tầm kiểm soát của cô: “Ừm, em đã sắp xếp ổn thoả trước rồi, anh yên tâm đi.”
Dương Nam Ba không nhịn được mà não bổ, càng nghĩ càng cảm thấy cô rất khó hiểu: "Mấy năm này em thật sự chỉ học máy tính và vật lý sao?"
Lạc Di phân mọi thứ thành từng loại xong, cô thản nhiên nói: “Em đọc quá sách lẫn lộn, trong đó có rất nhiều sách về tài chính.”
Thư viện của Đại học Harvard rất rộng, có kho sách phong phú, cô thích nhất ở trong thư viện.
Loại sách nào cô cũng xem, đôi khi chỉ là thay đổi mạch suy nghĩ, thư giãn một lúc.
Dương Nam Ba trầm mặc một lát: "Người có thể làm cho anh ngưỡng mộ không nhiều, em chính là một trong số đó."
“Em có nên nói cảm ơn sao?” Lạc Di ngẩng đầu nhìn anh ta, anh ta vốn là người tinh thần phấn chấn, nhưng bây giờ lại trở thành một chàng trai điềm tĩnh: "Mấy năm nay anh thế nào?"
Chỉ khi nào nhiệm vụ hoàn thành thì mới có tâm trạng hồi tưởng lại quá khứ, mới có thể ngồi xuống trò chuyện vui vẻ.
"Thường xuyên phải đi làm nhiệm vụ, cũng khá thú vị." Dương Nam Ba thích phiêu lưu, anh ta từng muốn trở thành cảnh sát hình sự, nhưng cuối cùng lại lựa chọn an ninh quốc gia bí ẩn: "Nhưng không lần nào thú vị bằng lần này."
Trải nghiệm này phong ba thăng trầm, nhưng lại tuyệt đối không được nhắc đến với bất kỳ ai, sẽ được ghi vào hồ sơ tuyệt mật.
Vẻ mặt anh ta vô cùng căm tức, khiến Lạc Di buồn cười: "Hahaha, cùng nhau ăn tối đi, em sẽ gọi cho Tiêu Thanh Bình."
Dương Nam Ba khẽ cau mày: "Việc lớn như vậy mà cậu ta không giúp em sao?"
Thật quá đáng, Lạc Di có năng lực như vậy, Tiêu Thanh Bình lại cực kỳ vô dụng.
Lạc Di hoàn toàn không để bụng: “Việc này một mình em là có thể giải quyết được, anh ấy còn bận việc quan trọng hơn.”
Dương Nam Ba sửng sốt: "Còn có chuyện gì quan trọng hơn chuyện này sao?"
Ra vào gần 10 tỷ, còn không quan trọng? Sao có thể?
"Đương nhiên, bạn học Dương Nam Ba, tầm nhìn của anh vẫn không đủ xa a."
Cuối cùng, cơm vẫn sẽ ăn, nhưng khách thì lại có nhiều thêm vài người.
Sau một cuộc điện thoại, Bach và những người khác được mời đến ăn bữa cơm đơn giản.
Cơm niêu xúc xích bò với sườn ngô, mỗi người một suất, rất đơn giản.
Tâm trí của mọi người đều không đặt vào việc ăn uống, vẻ mặt hưng phấn không thể giải thích nổi.
Ăn cơm xong, Lạc Di trực tiếp lấy sổ sách ra nói: "Đây là các khoản, mọi người đếm xem, xử lý cho rõ ràng nhé."
Mắt ông Damon sáng lên khi nhìn thấy các khoản, thu nhập vượt quá ngân sách của ông ta, đủ để bù đắp những gì ông đã mất trên thị trường chứng khoán.
Tỷ lệ đầu tư này không phải cao bình thường.
Biến đá thành vàng!
Lúc này, ông ta đã hoàn toàn bị thuyết phục:"Lạc Di, cảm ơn cháu."
Lạc Di hất cằm chỉ vào sổ tài khoản, có chút kiêu ngạo: "Không lỗ phải không? 30% phí xử lý."
Cô đang ám chỉ đến số cổ phần ông ta tặng cô, lúc đó ông ta còn cảm thấy rất đau lòng nhưng giờ lại cảm thấy rất xứng đáng: "Không lỗ chút nào."
Số tiền này đủ để mua số cổ phần đó rồi.