Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 966
Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:00:08
Lượt xem: 11
Cấp dưới của gã bắt máy và lập tức báo cáo lại: "Sếp, là ngài Damon, bây giờ ngài ấy đang rất khẩn trương."
Ngài Damon? Đầu óc Bach rối bời, nhất thời không kịp phản ứng, gã ngơ ngác nghe điện thoại.
Ông Damon than thở trong điện thoại, ông ta cũng mua rất nhiều cổ phiếu, bây giờ bị hố c.h.ế.t rồi.
Ông ta rất muốn chi tiền để bảo đảm vị trí của mình, nhưng tiếc là trong tay không có nhiều tiền mặt, cuối cùng nhớ đến 20 triệu kia, ông ta đ.ấ.m n.g.ự.c cảm thấy rất ân hận.
"Kết thúc rồi, bây giờ thực sự kết thúc rồi, cậu có nhớ con nhóc Lạc Di đó không? Cô ta nói muốn tham gia thị trường chứng khoán, bây giờ bị lỗ thảm rồi."
Một linh cảm lóe lên trong đầu Bach, cơ thể gã run lên, "Ông có nhớ cô ấy đã nói gì không? Cô ấy nói muốn cướp thị trường chứng khoán."
Lúc đó gã đã không để tâm lắm đến những lời này, nhưng bây giờ nghĩ đi nghĩ lại cũng thấy… rất có thâm ý.
"Cướp?" Giọng của ông Damon đột nhiên vang vang: "Ý của cô ta là gì? Là điều tôi đang nghĩ sao? Ahhhh, tôi đi gọi điện cho cô ta."
Bach nghe thấy tiếng bíp của điện thoại, gã đột nhiên đứng dậy: “Chuẩn bị xe đi, tôi phải đến đại học Harvard.”
Mấy tiếng sau, Bach đến một căn hộ cao cấp gần Đại học Harvard, gã vừa xuống xe đã nhìn thấy ông Damon đang đứng ở cổng.
“Có gọi được không?”
"Sao lại đợi ở đây?" Hai người đồng thanh hỏi, cả hai nhìn nhau với ánh mắt lo lắng.
Ông Damon là người đến trước, ông ta hít một hơi thật sâu rồi nói: "Cô ta không có ở đây, cũng không trả lời điện thoại, không phải cô ta trốn rồi đấy chứ?"
Bach nhìn xung quanh, những khu chung cư ở khu cao cấp này rất khác biệt, đầy đủ tiện ích, cái gì cũng có.
Nhưng nhìn đâu cũng thấy mọi người đang thảo luận về thị trường chứng khoán.
"Cho dù thua, cô ấy cũng sẽ không trốn tránh, cô ấy không ích kỷ như vậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-966.html.]
Đúng lúc này, một chiếc ô tô chậm rãi chạy tới, dừng lại bên cạnh họ, cửa sổ được kéo xuống, lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp. "Tại sao hai người lại ở đây?"
Ông Damon vội vàng chạy tới: "Lạc Di, cô đã đi đâu thế? Tại sao cô không nghe điện thoại?"
Sắc mặt Lạc Di có chút mệt mỏi: “Tôi ở trong phòng thí nghiệm cả ngày, không tiện nghe điện thoại, có chuyện gì à?”
Nhìn khuôn mặt bình tĩnh của cô, ông Damon lần đầu tiên phát hiện ra rằng cô vô cùng khó hiểu, cả thế giới đang hỗn loạn nhưng cô vẫn có thể lặng lẽ làm thí nghiệm? Có còn là con người không?
"Cô...cô...đọc tin tức chưa? Hôm nay thị trường chứng khoán sụp đổ rồi."
Lạc Di khẽ gật đầu, bình tĩnh nói: "Tôi biết, chuyện lớn như vậy cả thế giới đều biết, thầy trò trong trường tôi đều cũng đang thảo luận vấn đề này."
Phản ứng này của cô rất có hy vọng, ông Damon kìm nén sự kích động và hỏi: "Số tiền đó đã vào thị trường chứng khoán chưa?"
“Vào rồi.” Lạc Di vẫn bình tĩnh như vậy.
Ông Damon cẩn thận thăm dò: “Vậy cô lỗ bao nhiêu?”
Ngược lại, Lạc Di lại rất thẳng thắn, không vòng vo: “Tôi bán khống.”
Tim Bach sắp rơi ra đã trở lại vị trí ban đầu, gã cảm thấy như được sống lại. “Toàn bộ số tiền đều bán khống sao?”
“Đúng vậy, toàn bộ.” Lạc Di ngáp một cái, “Tôi đói rồi, lát nữa nói sau.”
Hai người hưng phấn hét lên, a a a a, tuyệt quá, cuối cùng cũng có một chuyện tốt.
Lạc Di vốn không định mời bọn họ đến ăn cơm, nhưng bọn họ lại không mời mà đến, lúc ngửi được mùi thơm cô mới nghĩ đến mình cả ngày chưa ăn gì, chẳng trách lại đói như vậy.
Lạc Di nhìn bọn họ chủ động ngồi vào bàn ăn, cô trợn mắt, họ chẳng phải là những quý ông rất coi trọng phong độ sao? Cô không có mời họ cùng ăn a.
Hai cũng không hề khách khí tự mình gắp đồ ăn, khi ăn được miếng Y Miến đầu tiên củ, mắt của họ trợn lên.
Bọn họ đói đến phát điên rồi sao? Tại sao lại nghĩ đây là món ngon nhất trên thế giới? Nhất định là do tâm trạng tốt!
Trong khi ăn bữa cơm thơm ngon hợp miệng, không ai buồn nói chuyện, chỉ nghe thấy tiếng ăn.