Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 965

Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:00:05
Lượt xem: 15

"Hẳn là vậy." Ông Robert tính toán trong đầu: “Mới có mấy năm thôi mà lợi nhuận tăng vọt, bọn họ cũng quá tín nhiệm Lạc Di đi, chẳng lẽ không sợ lỗ đến cái quần con cũng không còn sao?”

Bach lạnh lùng nói: “Có bát tụ bảo như Lạc Di, thua rồi vẫn có thể kiếm lại được, sợ cái gì?”

"Cũng đúng, cô ta có thể nâng đỡ được một cái Bắc Đẩu thì cũng có thể xây được cái khác, nếu lần này cô ta thua lỗ, tôi nhất định phải bắt cô ta bù lại."

"Ha ha ha, tôi cũng có ý này." Bọn họ đều là tư bản thông minh, sao có thể làm ăn thua lỗ.

Thứ sáu, Lạc Di vẫn luôn đợi, đợi đến buổi chiều thì cuối cùng cô cũng nhận được điện thoại của Dương Nam Ba: "Lạc Di, toàn bộ vốn đã tiến vào thị trường theo chỉ thị của em, bọn anh đã làm rất cẩn thận."

"Ừ, tốt lắm." Giọng điệu của Lạc Di rất bình tĩnh, như thể việc tiêu hàng trăm triệu đô la trên thị trường chứng khoán là điều hết sức bình thường: "Cuối tuần nghỉ ngơi đi."

Nghe giọng nói bình tĩnh của cô, sự bất an trong lòng của Dương Nam Ba cũng đã bình tĩnh lại một chút: "Được."

Lạc Di nhìn ra ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng thở ra.

Trời đã lạnh, một số người nào đó nên phá sản rồi.

Tiếng bước chân quen thuộc vang lên, một cơ thể ấm áp ngả tới: "Mệt không?"

Lạc Di tựa vào lòng người đàn ông, khẽ nhắm mắt lại: "Không mệt, anh chuẩn bị xong chưa?"

“Tất cả đều đã xử lý ổn thỏa rồi.” Tiêu Thanh Bình cúi đầu hôn lên đỉnh đầu cô, trong mắt tràn đầy dịu dàng: “Chúng ta sẽ không thua.”

Đôi vai gầy gò của cô đã gánh quá nhiều trách nhiệm mà đáng lẽ không nên thuộc về cô.

“Đương nhiên.” Lạc Di nhẹ nắm nhẹ lấy cánh tay anh, “Chúng ta sẽ là bên chiến thắng cuối cùng, em luôn tin tưởng chắc chắn về điều này.”

Kỳ nghỉ cuối tuần dài đằng đẵng cuối cùng cũng trôi qua, thứ hai đã đến, sàn giao dịch mở cửa, chỉ số trung bình công nghiệp Dow Jones sụp đổ, tuột dốc không phanh.

Lạc Di ngồi trên sô pha xem tin tức, cô đám người hoảng loạn trên màn hình rồi thở dài một hơi.

Cô thắng cược rồi!

Đây là vụ sụp đổ thị trường chứng khoán Mỹ năm 1987 nổi tiếng trong lịch sử, diễn ra đúng như dự đoán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-965.html.]

Điện thoại di động trên bàn điên cuồng vang lên, màn hình nhấp nháy nhưng cô cũng không nhìn chúng mà nhìn thẳng vào màn hình.

Thị trường vừa mở liền giảm 67 điểm, Bach đang ngồi trong phòng VIP của sàn giao dịch, đầu trống rỗng như bị búa đập.

Sau khi tỉnh lại, gã lập tức hét lên: “Mau mau, bán hết ra đi”.

Sàn giao dịch hỗn loạn, ai nấy đều điên cuồng bán tháo, Bach chỉ kịp bán hết một phần ba, còn lại không có ai tiếp tay nữa.

Điều đáng sợ là giá cổ phiếu đang giảm ngày càng nhanh.

Sắc mặt gã tái xanh, nhưng đó không phải điều đáng sợ nhất, tin xấu nối tiếp nhau đến.

"Ông chủ gặp rắc rối rồi, việc bán tháo quá lớn đã khiến máy tính ngừng hoạt động, thông tin bị trì hoãn nghiêm trọng."

Trước mắt Bach tối sầm một lúc, gắng gượng ra chỉ thị: "Đi hối thúc, nhanh lên, nhất định phải nhanh lên."

Vào buổi chiều, một chuyện còn đáng sợ hơn đã xảy ra, nghe nói sàn giao dịch sắp đóng cửa, tin tức vừa truyền ra, tất cả mọi người liền phát điên.

Chỉ số trung bình công nghiệp Dow Jones lại giảm mạnh và đang không ngừng giảm.

Bach vô cùng hoảng sợ, ngơ ngác nhìn màn hình một cách bất lực.

Đây là tình hình chung, không ai có thể ngăn lại được.

"Ông chủ, nó lên rồi, tăng lên lại rồi."

Bach như được sống lại, hưng phấn hét lên: "Dừng lại rồi, haha, cuối cùng cũng dừng lại rồi."

Nhưng gã không vui được bao lâu thì thị trường chứng khoán lại bắt đầu lao dốc, sụt giảm liên tục, đến cuối phiên thị trường đã là giảm hơn 500 điểm, 503 tỷ USD bốc hơi chỉ trong một ngày.

Tài sản sách của Bach giảm đi 2/3, gã ngồi thẫn thờ, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Gã từ trước tới nay chưa bao giờ trải qua một đợt sụp đổ thị trường chứng khoán như thế này, nó đến một cách ồ ạt, đến mức khiến mọi người trở tay không kịp.

“Reng, reng, reng.” Điện thoại reo lên, nhưng gã không muốn trả lời, chỉ muốn im lặng.

Hôm nay đã kết thúc nhưng còn ngày mai thì sao?

Loading...