Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 964

Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:00:03
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến cũng đã đến, ông ta đã phải bỏ ra rất nhiều vốn liếng mới có thể lấy được tấm vé ra sân, sao có thể tay trắng ra về?

Lúc này, họ hoàn toàn không hề biết rằng đây chính là quyết định khiến họ hối hận nhất.

Lạc Di không quan tâm bọn họ xuất bao nhiêu tiền, điều này khiến người ta không thể nhìn thấu suy nghĩ bên trong cô.

"Awen, mời luật sư mang bản thỏa thuận tới đây." Lạc Di đã chuẩn bị sẵn từ trước, quá trình diễn ra rất nhanh, trong nháy mắt có bản thỏa thuận làm vẻ mặt của mọi người đều vô cùng phức tạp.

Họ thực sự đã giao rất nhiều tiền vào tay một cô gái trẻ mới ngoài đôi mươi, hơn nữa cô còn không học tài chính.

Nhưng sự tình bây giờ đã đến nước này, mọi người chỉ có thể cắn răng lựa chọn tin tưởng cô.

Đợi mọi người vừa đi, Lạc Di liền đưa tờ giấy cho Dương Nam Ba, vẻ mặt rất nghiêm nghị: "Nam Ba, vốn đã có đủ rồi, lần lượt tiến vào thị trường, nhớ kỹ, phải mua những cổ phiếu này một cách lặng lẽ, mua giảm và mua theo đợt, không được thu hút sự chú ý của thị trường, em nói lại lần nữa, bearish và mua giảm.”

“Rõ.” Dương Nam Ba căng thẳng cả người, áp lực rất lớn.

Lạc Di cũng chịu áp lực, nhưng áp lực càng lớn, cô càng vùng lên: "Anh hãy theo dõi toàn bộ quá trình, nếu có vấn đề gì lập tức báo cho em."

“Được." Dương Nam Ba vội vàng rời đi, Lạc Di ngồi ở trước bàn lặng lẽ suy nghĩ, nửa ngày sau mới gọi một cuộc điện thoại: “Thầy ơi, cho em mượn hai triệu đi.”

Thầy hướng dẫn có chút kinh ngạc nhưng cũng không hỏi thêm câu nào: "Được, đến đây lấy đi."

Lạc Di trầm mặc, không nhịn được hỏi: "Sao thầy không hỏi em lấy làm gì? Bao giờ em trả?"

"Em từ trước đến nay luôn là người đáng tin cậy." trong giọng nói của thầy hướng dẫn tràn đầy sự tin tưởng, Lạc Di mím môi, trong lòng tràn ngập ấm áp. "Cám ơn thầy."

Trong khi cô đang sắp xếp nhiều việc khác nhau thì ba người kia hẹn nhau đi uống rượu.

Họ tìm một nơi yên tĩnh, vừa uống một chút rượu đã có chút say, bắt đầu balabala.

"Con bé đó còn quá trẻ, thế mà lại mơ tưởng hão huyền muốn kiếm tiền trên thị trường chứng khoán, còn là dùng tiền của chúng ta!"

Bach xoay xoay ly rượu trong tay, lông mày nghiêm nghị, trong đầu gã nhớ lại tất cả những việc Lạc Di đã làm, lúc đó gã cũng không nghĩ gì, chỉ là sau khi cẩn thận suy nghĩ lại, gã thầm kinh ngạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-964.html.]

"Đây coi như là tư mộ, không vấn đề gì."

Ông Robert không hiểu: "Bach, cậu cũng chơi chứng khoán phải không? Tại sao cậu lại để cô ta làm?"

Bach đã giao tế với Lạc Di mấy lần, cũng có chút hiểu biết với thủ đoạn của cô: "Tôi có thể đánh cược."

Cô vốn là người say mê học tập, đột nhiên lại đi chơi chứng khoán chắc chắn phải có lý do.

Ông Robert thì khác, ông ta lại không mấy tin tưởng vào Lạc Di: "Nhưng tôi không tự tin."

Ông Damon có chút coi thường ông ta, tiền cũng xuất ra rồi còn vòng vo cái gì?: “Vậy sao ông vẫn xuất tiền ra?”

Không phải chỉ có năm mươi triệu sao? Một năm lợi nhuận mà thôi.

“Các ông đều xuất tiền ra rồi.” Ông Robert có chút buồn bực: “Dù sao tôi cũng không dễ gì mới lấy được tấm vé ra sân, tôi nhất định phải nhìn cho rõ dự tính của cô ta.”

“Tôi cũng nghĩ vậy.” Ông Damon nhấp một ngụm rượu vang đỏ, ánh mắt mờ mịt: “Rốt cuộc cô ta đang muốn chơi kiểu gì? Không biết có ổn không?”

Ông Robert thấp thỏm, vừa nghĩ đến số tiền liền thấy hoảng hốt, ông ta bị hố rồi!

"Tại sao lúc ở trong cuộc họp không hỏi thêm?"

"Bầu không khí đó..." Ông Damon cảm thấy chế giễu, chẳng lẽ nói là bị khí thế của Lạc Di áp bức sao?

Ông ta không thể chịu được việc mất mặt như thế này.

“Tiền cũng đã xuất rồi, có nói nữa cũng không có ý nghĩa gì”

Ông Robert bụm ngực: "Tôi chính là cảm thấy khó chịu, chỗ nào cũng thấy không thoải mái".

Ông Damon nhìn người đàn ông im lặng như vàng: "Bach, lúc đó cậu cảm thấy thế nào?”

“Không thấy gì.” Bach có vẻ bình tĩnh và trầm ngâm.

Ông Damon biết gã nhưng không quen, họ chỉ là biết biết sơ: "Công ty Beidou rất giàu, một lần liền xuất 200 triệu đô la Mỹ, điều này cũng có nghĩa là họ đã lấy hết số tiền kiếm được trong mấy năm nay ra rồi."

Loading...