Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 963
Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:00:02
Lượt xem: 12
"Kế hoạch bắt mặt trăng? Cụ thể là thế nào?" Damon tiên sinh sốt ruột hỏi.
“Cướp…” Lạc Di nở lên một nụ cười xấu xa.
“Cái gì?” Mọi người ngạc nhiên hỏi.
Lạc Di phun ra bốn chữ từ đôi môi mỏng: "Thị trường chứng khoán."
Mọi người đồng loạt nhìn về phía Bach, gã mới là chuyên gia trong lĩnh vực này.
Nếu họ muốn chơi, sao không tìm Bach?
Hơn hữu gia tộc Damon còn sở hữu một công ty chứng khoán, cũng đã kinh doanh lâu năm.
Cô nhóc này có chút không trời cao đất dày.
Lạc Di không quan tâm bọn họ liếc ngang liếc dọc, cô trực tiếp nói ra mục đích cuối cùng của mình.
"Trò chơi có ba quy tắc, quy tắc đầu tiên là các ngài phải chịu trách nhiệm xuất tiền ra, còn lại không cần quản gì hết, tất cả đều do tôi điều khiển, tôi nói cái gì thì là cái đó."
"Thứ hai, về tiền thì các ngài tự mình cân nhắc, đây hoàn toàn là tự nguyện."
"Thứ ba, tôi muốn 30% phí thủ tục và 30% lợi nhuận."
Cô cực kỳ mạnh mẽ, đôi mắt đen tỏa ra ánh sáng lạnh lùng, cô có khí chất của một cấp trên, tư thế cao và ngay thẳng như một cây thông.
Cô không phải đang thảo luận điều đó với họ mà là đang thông báo cho họ.
"Chỉ có ba nguyên tắc này, bây giờ các ngài muốn rút lui vẫn chưa muộn, nhưng phải giữ bí mật."
Cô giơ đồng hồ lên và nói: “Tôi cho các ngài nửa tiếng để suy nghĩ, bắt đầu đi.”
Tất cả mọi người đều sửng sốt, người này rốt cuộc là ai?
Dương Nam Ba nhìn Lạc Di thật sâu, vào hàng không chút do dự đứng: "Công ty Bắc Đẩu xuất 200 triệu USD."
Thực ra đây không phải là của công ty Bắc Đẩu, nguồn gốc của số tiền này ở đâu thì anh ta cũng không biết.
Nhưng Lạc Di lại đoán được một chút, lúc cô xin Nhiếp Côn Minh tiền đã nói huy động được càng nhiều càng tốt.
Hai trăm triệu đô la Mỹ đại khái đã là cực hạn của Nhiếp Côn Minh, không, là cực hạn của những người đứng sau ông ấy.
Có thể coi đó là sự nỗ lực chung của cả nước, có thể thấy được sự tín nhiệm với cô như thế nào.
Cô thầm thở dài, đất nước những năm 80 đúng thật là không có tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-963.html.]
"Ok, ghi lại đi."
Dương Nam Ba vừa mở miệng đã xuất 200 triệu khiến cho mọi người phải liếc nhìn.
Đôi mắt xanh của Bach thật sâu thẳm giống như biển cả vô tận: "Lạc Di, cô có xuất tiền không?"
“Đương nhiên.” Lạc Di khẽ gật đầu, “Nhưng tôi chỉ lấy ra được 100 triệu đô la Mỹ thôi.”
Cô nói một cách bình tĩnh nhưng thực ra cô đã thế chấp toàn bộ tài sản đứng tên mình, Tiêu Thanh Bình cũng đưa toàn bộ tiền cho cô.
Đây là một canh bạc đánh đổi tất cả mọi thứ.
Con ngươi của mọi người run rẩy, như thể họ mới quen biết Lạc Di lần đầu tiên.
Ông Damon buột miệng nói: "Mẹ nó, cháu giàu thật đấy."
Số tiền này thà để ông ta xử lý, đảm bảo cô cả đời không cần lo ăn lo uống.
Bach hít một hơi thật sâu nói: “Tôi xuất 80 triệu.”
Ông Damon sửng sốt: "Bach, cậu làm mảng này mà, sao lại giao cho người khác?”
Ông Robert cũng không thể hiểu nổi: “Điều kiện này khắt khe quá, phải trả 30%” phí thủ tục.”
Bach nhìn vẻ mặt lạnh lùng nhìn cô gái trẻ thật sâu, đây là người gan dạ nhất mà gã từng gặp trong đời, bất kể giới tính.
Xuất 100 triệu đô la không chớp mắt, đây là loại can đảm gì?
Nếu nói cô không có chỗ dựa thì gã tuyệt đối không tin.
Nhìn cô bố trí tỉ mỉ, hết mắt xích này đến mắt xích khác, chiêu thức không theo lẽ thường, từng bước dẫn bọn họ từng vào trò chơi, trên thế giới có bao nhiêu người có thể làm được như thế này?
Vậy thì theo đi, gã sẽ cược!
"Vì 30% phí thủ tục nên tôi mới tin cô ấy."
Ông Damon và ông Robert trao đổi ánh mắt với nhau.
“Vậy tôi…” Ông Damon do dự: “Xuất năm mươi triệu đi.”
50 triệu vốn ban đầu dự định dùng vào việc đầu tư khác nên dù có xảy ra chuyện gì cũng không có vấn đề gì lớn.
Nhiều hơn nữa thì không có nữa, vay mượn thì lại càng không thể.
Con người đều có tâm lý bầy đàn, thấy hai chuyên gia này đã xuất tiền nên ông Robert cũng làm theo.
“Tôi cũng theo năm mươi triệu.”