Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 962

Cập nhật lúc: 2025-03-27 05:59:59
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lạc Di rất bình tĩnh nói: "Bác Nhiếp đã nói gì với anh?"

Dương Nam Ba nhìn cô gái xinh đẹp và tao nhã trước mặt, cô vẫn xinh đẹp như vậy, dung mạo không thay đổi, nhưng khí chất... lại thêm chút nghiêm nghị của một người cấp trên.

"Coi em như cấp trên của mình, tuân theo mệnh lệnh của em trong suốt quá trình và không được làm trái lệnh."

Lạc Di khẽ gật đầu: "Đủ rồi, mệnh lệnh đầu tiên chính là đứng tên công ty mở một vài tài khoản trên sàn giao dịch, em muốn dùng nó."

Dương Nam Ba sợ hãi nhảy dựng lên: "Muốn buôn bán cổ phiếu sao? Em điên à? Đó là cờ bạc, cần rất nhiều tiền."

Lạc Di nâng cằm, cực kỳ lạnh lùng: “Trách nhiệm thiêng liêng của quân nhân là gì?”

Trong lòng Dương Nam Ba run lên, sắc mặt thay đổi mấy lần: “phục tùng mệnh lệnh là trách nhiệm thiêng liêng của quân nhân”

Lạc Di lạnh lùng nhìn anh ta, khí thế uy nghiêm: "Nếu như là Bác Nhiếp ra mệnh lệnh này, anh cũng dám chất vấn sao?"

"Anh..." Dương Nam Ba không dám nhìn cô, sao anh ta dám? Đó là cấp trên của anh ta.

Lạc Di lạnh lùng quát: “Nếu tâm lý của anh không vững thì nhanh chóng đổi người khác đi, em không cần một đội kéo chân sau, nếu làm hỏng việc của em thì sẽ không ai có thể chịu trách nhiệm được.”

Lúc này, cô không phải là bạn cũ của Dương Nam Ba nữa mà là cấp trên của anh ta, vẻ mặt cô có chút ngưng trọng.

Địa vị của cô cao hơn anh ta rất nhiều, cho nên cô làm vậy cũng không có gì sai.

Trước khi Dương Nam Ba xuất quân đã phát ra quân lệnh, hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ, sao mà dám trở về như vậy: "Đều nghe em."

Khuôn mặt xinh đẹp của Lạc Di dường như bị bao phủ bởi một lớp sương: "Em cần một người có thể thi hành mệnh lệnh vô điều kiện, không tự mình làm theo ý mình, anh hiểu không?"

Điều gì đáng sợ nhất ở trên chiến trường? Chính là kẻ ngốc tự cho rằng mình thông minh, tự mình đưa ra quyết định, sửa đổi mệnh lệnh khi không được phép.

"Đã hiểu." Dương Nam Ba cuối cùng cũng tỉnh lại, vẻ mặt nghiêm túc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-962.html.]

Lạc Di xua tay nói: "Được rồi, anh đi làm theo đi."

“Rõ."

Lạc Di gõ gõ bàn, đầu óc quay cuồng, trong đầu cô đang diễn tập toàn bộ kế hoạch, đảm bảo không bỏ sót điều gì.

Cô thở phào nhẹ nhõm và nói: "Awen, thông báo cho mọi người mở cuộc họp."

"Rõ."

Bach đang ở Nhật Bản xa xôi thì nhận được cuộc gọi, gã không ngần ngại đặt chuyến bay gần nhất và vội vã trở về Mỹ ngay trong đêm.

Lạc Di lựa chọn địa điểm ở ngay trong nhà mình, không có gì an toàn hơn ở đây.

Trong phòng làm việc, mấy người nhìn nhau, bầu không khí rất áp bức, giống như thời tiết trước khi cơn bão kéo đến.

Lạc Di đứng ở bên cửa sổ tùy ý nhìn xuống, người đi trên đường lại nhỏ như vậy.

Cánh cửa được đẩy ra, Bach mệt mỏi vượt đường xa cuối cùng cũng đến.

Lạc Di chỉ vào chiếc ghế trống duy nhất và ra hiệu cho gã ngồi ở đó: "Mọi người đều đã đến đủ rồi, để tôi giới thiệu trước cho mọi người làm quen với nhau."

"Đây là đại diện của công ty Beidou Hong Kong, ông Nam Sơn." Chính là Dương Nam Bá, anh ta là người hiền lành, có phong thái của con nhà quý tộc, nên không dẫn tới sự hoài nghi nào.

“Đây là ông John Bach, người sở hữu vốn mạo hiểm hm.” Chim ưng Phố Wall - Bach.

"Đây là ông Chris Damon, công ty J.P.mg là của gia đình ông ấy." Cha của Nicole, gia tộc tham gia vào ngành tài chính và kinh doanh trên toàn thế giới.

"Đây là ông Jacques-Yves-Robert, tập đoàn kkb là của gia đình ông ấy." Cha của Linda, gia tộc chen chân vào ngành hàng không, ngành vận tải biển, ngành vận tải đường bộ và cũng có hoạt động kinh doanh trên toàn thế giới.

Mọi người, bạn nhìn tôi và tôi nhìn bạn, vẻ mặt đều rất nghiêm nghị, không gian yên tĩnh đến lạ thường, thậm chí không có lời chào hỏi nào, chỉ dùng ánh mắt giao lưu với nhau.

Bach là người đến muộn nhất, thần sắc cũng trông trang trọng nhất.

Lạc Di đứng đó, từ trên cao nhìn xuống bọn họ, khí chất của cô ấy mạnh mẽ không kém những con cáo già ở đây: "Thời gian rất quý giá nên tôi sẽ tóm tắt ngắn gọn, tôi đã lập ra một kế hoạch, kế hoạch bắt mặt trăng.”

Loading...