Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 961

Cập nhật lúc: 2025-03-27 05:59:57
Lượt xem: 10

Lạc Di đóng album lại, dùng đôi mắt trong veo nhìn người đàn ông: “Hai phần trăm, được thì được, không được thì dẹp đi.”

Lần này là cắn luôn miếng lớn rồi, ông Robert có chút tức giận: "Chuyện này khẳng định là không được..."

Lạc Di đứng dậy, làm một động tác mời: "Tiễn khách."

Ông Robert giận dữ quay đi, khi đến cửa, Lạc Di cũng không ngăn lại.

Ông ta dừng bước, quay lại nhìn thì thấy Lạc Di đang ngồi trên ghế sofa xem điện thoại, vẻ mặt rất nhàn nhã.

Trán ông ta nóng bừng: "Được, tôi đồng ý với cô."

Bà Robert nhìn chằm chằm vào ông ta như thể nhìn thấy ma: "Mình à."

"Cha." Henry và Linda đồng thanh nói, vẻ mặt vô cùng sợ hãi, chẳng lẽ thật sự bị mê hoặc rồi sao?

Lạc Di gọi một cuộc điện thoại, luật sư rất nhanh đã xuất hiện cùng với bản thỏa thuận, ông Robert xem xét rất kỹ lưỡng, không phải trực tiếp chuyển sang tên cô sao? Là chuyển sang một công ty?

Người nhà một bên điên cuồng ngăn cản, nhưng ông ta vừa nghĩ đến gia tộc Damon cũng đã tham gia vào rồi thì ông ta có gì phải do dữ nữa.

Gia tộc Damon làm trong ngành dịch vụ tài chính, nổi tiếng là khôn ngoan.

Ông ta nhắm mắt ký tên mặc dù trong lòng rất đau.

Thỏa thuận xong, Lạc Di cong khóe miệng: "Hợp tác vui vẻ."

Ông Robert nhìn cô chằm chằm, ánh mắt vô cùng phức tạp: "Cô thật sự rất thông minh."

Cô ngụy trang rất giỏi ở trong đoạn ghi âm, đánh lừa tất cả mọi người.

Lạc Di kỳ quái hỏi ngược lại: "Còn cần phải nói sao? Mọi người đều biết cả."

Ánh mắt của ông Robert lại nhìn về phía hai đứa con, nếu bọn chúng thông minh bằng một nửa Lạc Di thì gia tộc này có thể thịnh vượng thêm mấy chục năm.

Sau khi tiễn cả nhà đi, Lạc Di quay lại thì thấy Joe đang nhìn mình đầy oán hận.

"Joe, cảm ơn anh đã giúp đỡ."

Ngay từ đầu Joe đã biết cơ hội chiến thắng của anh ta rất mong manh, bởi vì anh ta không có thứ mà Lạc Di mong muốn.

Nhưng anh ta vẫn đóng chung một vở kịch với Lạc Di.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-961.html.]

Anh ta nhân cơ hội nói: “Vậy sau này cô phải thêm chút lợi ích cho tôi.”

Có một con búp bê vàng như vậy, còn sợ không có ích lợi gì sao? Cái anh ta nhắm là về tương lai.

Lạc Di oán ân rõ ràng, chỉ cần giúp đỡ cô, cô liền sẽ ghi nhớ.

"Thế này đi, anh chuẩn bị năm triệu đô la đi, tôi dẫn anh đi chơi."

"A." Joe có chút không hiểu, ý của cô là gì.

Lạc Di xua tay, cầm ly nước lên uống một ngụm, nói một hồi lâu miệng cô đã khô khốc: "Nếu không muốn thì thôi vậy."

Joe cuối cùng cũng phản ứng kịp, mắt anh ta sáng lên: "Muốn muốn muốn."

Hai ngày sau, cửa nhà Lạc Di lại bị gõ, một bóng người quen thuộc đứng trước mặt cô.

"Lạc Di, tôi đến đây theo mệnh lệnh." Là Dương Nam Ba, mấy năm không gặp, anh ta đã thay đổi rất nhiều.

Trước đây anh ta có khí chất của một thiếu niên trong đại viện, bây giờ lại có khí chất của một quý ông, mặc vest và đi giày da, phong lưu khó tả.

Gặp lại bạn cũ, Lạc Di vui vẻ mời vào ngồi, tiếp trà.

Dương Nam Ba trực tiếp giải thích mục đích tới đây, anh ấy hiện tại là cấp dưới của Nhiếp Côn Minh.

Lạc Di nhướng mày: "Sao lại là anh? Bác Nhiếp đâu?"

Trước đây cô đã gọi điện cho Nhiếp Côn Minh xin người và tiền.

Vẻ mặt Dương Nam Ba cực kỳ nghiêm túc: "Ngài ấy có việc phải làm, không thể rời đi được, tiền và người em cần đều đã có sẵn."

Mười anh tài trong ngành nghiên cứu kinh tế tài chính đều được sắp xếp ở gần Phố Wall, chỉ chờ nhận lệnh.

Còn tiền... Hai tay anh ta run rẩy.

Lạc Di cũng không gặp những người đó, giữ bí mật mới là cách an toàn nhất: "Được rồi, anh quản những người đó đi, em chỉ có một yêu cầu đối với họ, đó là nghe lời."

“Em…” Dương Nam Ba nhìn thấy Lạc Di sau ba năm, cảm thấy rất hoài niệm, cũng rất ngạc nhiên nhưng lại càng lo lắng bất an hơn: "Rốt cuộc em đang muốn làm cái gì thế? Số tiền lớn như vậy làm anh rất hoảng.”

Cũng không biết số tiền đó lấy ở đâu ra, không phải lấy từ kho bạc quốc gia đâu phải không? Nếu là thật thì kho bạc có lẽ đã trống rỗng rồi.

Đây là một canh bạc lớn!

Anh ta suy nghĩ lung tung, trong lòng cảm thấy rất hoảng sợ.

Loading...