Trong đầu ông Damon hoạt động sôi nổi, những suy nghĩ nối tiếp nhau khiến ông ta không thể dừng lại được: "Không phải là người bốc đồng đấy chứ?"
Nicole lắc đầu, "Đương nhiên không phải, con quen cô ấy ba năm rồi cũng chưa bao giờ thấy cô ấy mất kiểm soát, năng lực tự chủ của cô ấy mạnh đến mức đáng sợ."
Tất nhiên, ông Damon đã điều tra Lạc Di và Tiêu Thanh Bình tường tận từ trong ra ngoài, họ không thích gây chuyện nên chỉ lặng lẽ nghiên cứu khoa học và hiếm khi tham gia các hoạt động xã hội.
Dễ dàng chịu đựng được sự cô đơn.
"Cô ta có phải là người ham muốn lợi ích một cách tuỳ tiện không?"
Nicole khẽ cau mày, chuyện này có vẻ kỳ lạ: "Cái này có chút kỳ lạ, không giống hành vi thường ngày của cô ấy."
Ông Damon uống một cốc bia lạnh lớn mới bình tĩnh lại một chút.
“Càng khác thường thì vấn đề càng lớn, cha muốn cược một phen, cho dù thua cược thì việc huy động sức mạnh cả gia tộc để bao vây chặn đánh, lấy lại cổ phần cũng không phải chuyện gì khó.”
Ông ta không ngu ngốc, đây là lãnh địa của họ, Lạc Di dù thông minh đến đâu cũng chỉ là người nước ngoài.
Lạc Di đã đúng khi nói rằng người châu Á không bao giờ có thể điều hành đất nước này và vĩnh viễn không thể là chính mình.
Mặt Nicole tái xanh: "Cha."
Ông Damon hoàn toàn không lo lắng về việc Lạc Di giở trò: “Con và cô ta bằng tuổi nhau nhưng lại kém xa cô ta, không chỉ về tài năng, kiến
thức mà còn về phong thái, sự tu luyện và kỹ năng đều không thể so được với cô ta.”
Tuy rằng ông ta không muốn thừa nhận điều này, nhưng sự thật đã ở ngay trước mắt.
"Thật không biết gia đình họ nuôi dạy con cháu như thế nào, cả hai bọn họ đều không phải là người bình thường."
Nicole mím môi và lặng lẽ thở dài.
Rất nhanh, tin tức đã được truyền ra, chỉ còn sót lại vị trí cuối cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-958.html.]
Lạc Di đang chờ xem ai sẽ gõ cánh cửa kia trước.
Sau khi đợi một ngày, cả nhà Linda đã tìm đến, Lạc Di nhìn nụ cười ngọt ngào của họ, bước đầu tiên của kế hoạch diễn ra rất thuận lợi.
Cha của Linda là một người đàn ông giàu có đến từ Quốc gia F, còn mẹ cô ta là một quý tộc đến từ Quốc gia Y. Cuộc hôn nhân đầy quyền lực của họ đã sinh ra một đôi trai gái, Linda còn có một người anh trai tên là Henry, người được đào tạo từ những tinh hoa chính thống nhất với tư cách là người thừa kế, anh tuấn, quý phái, lịch lãm, chính là một anh chàng đẹp trai ngạo mạn có có đôi mắt mọc trên đỉnh đầu.
Anh ta cảm thấy Lạc Di là một kẻ lừa đảo đã dụ dỗ gia đình anh ta đến mất trí.
Thế mà còn vượt xa vạn dặm đến đây để tặng lợi ích? Bị điên rồi sao?
Gia đình anh ta như bị quỷ theo, không chịu nghe bất cứ lời khuyên nào.
Câu đầu tiên anh ta nói khi đến là ‘cô có phải là Phù thủy phương Đông không? Cô đã dùng bùa chú gì lên gia đình tôi?’
"Ấn tượng của anh về người phương Đông quá khô khan rồi, lật qua lật lại cũng chỉ có phù thủy phương Đông." Lạc Di nghiêm túc nói mấy lời linh tinh: "Tôi là một nàng tiên nhỏ xinh đẹp xuống trần gian để dạy những kẻ ngốc làm người.”
Henry: ...Bị bắt thóp rồi.
"Phụ nữ phương Đông ở trong vòng của chúng tôi có một biệt danh, cô đoán xem là gì."
Búp bê phương Đông, chỉ dành cho người giàu tiêu khiển.
Ánh mắt Lạc Di trở nên lạnh lùng, “Tôi là người nhát gan, sợ gặp rắc rối, sợ nhất là cãi nhau với người khác, nhưng nếu nổi giận thì tôi sẽ…”
Cô nhặt con d.a.o gọt trái cây trên bàn lên, cười đầy ẩn ý: “Tôi từng đọc một cuốn sách y học, người ta nói nếu nhắm vào động mạch chủ ở cổ rồi đ.â.m xuống thì sẽ đi ngay sau hai giây.”
Henry:! ! ! Đây là ma quỷ sao?
Đây chắc chắn là đang uy hiếp!
Lạc Di hơi nghiêng đầu, lộ ra nụ cười ngây thơ đáng yêu: "A, vừa rồi anh muốn nói cái gì?"
“Tôi chưa nói gì cả.” Henry vô thức ôm lấy cổ mình, cảm giác toàn thân ớn lạnh, nổi da gà.
Lạc Di khá thất vọng, sao lại sợ sệt như vậy?
.