Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 950
Cập nhật lúc: 2025-03-26 20:22:25
Lượt xem: 10
Tiêu Thanh Bình phất tay: "Ta chỉ lập mô hình giúp thôi, còn lại đều là công lao của em, vậy nên không cần đề cập tới anh."
Giáo sư Johnson chẳng thèm quan tâm tới chuyện giữa họ mà vội vàng lôi kéo Lạc Di hỏi han không ngừng, Lạc Di giải đáp trôi chảy, giải thích rất rõ ràng.
Cuối cùng giáo sư Johnson cũng tin đây là phát minh của cô, vô cùng vui sướng: "Có xin bằng sáng chế chưa?"
"Đã nộp đơn rồi ạ." Có người chuyên làm chuyện này, thuần thục rồi, lại không phải lần đầu tiên: "Thầy xem lại giúp em có chỗ nào cần cải tiến nữa không?"
Giáo sư Johnson nhìn thoáng qua Tiêu Thanh Bình: "Blake đã xem qua rồi, còn cần thầy sao?"
Mặc dù Blake khiêm tốn nhưng ai mà không biết trình độ chuyên môn của anh cao cỡ nào chứ.
"Đương nhiên, cái nhìn của bạn trai và cái nhìn của giáo viên hướng dẫn phải khác nhau chứ, trong mắt bạn trai thì em làm gì cũng tốt cả." Lạc Di nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: "Còn giáo viên hướng dẫn thì sẽ nghiêm khắc hơn."
Giáo sư Johnson trợn trắng mắt, nghiêm khắc hơn?
Ông ấy mang theo tâm thái soi mói để nghiên cứu tới lui một hồi, nhưng vẫn không tìm được khuyết điểm nào lớn.
Cũng không phải không có khuyết điểm, dùng trong đối thoại hằng ngày thì ok, nhưng những câu chuyên sâu hơn, có tính chuyên môn cao hơn thì lại không phiên dịch được.
Nhưng mục tiêu của thứ này là để dùng trong giao lưu hằng ngày thôi.
Còn sau này thì có thể nghiên cứu làm phiên bản cao cấp hơn.
"Thầy đã xin học bổng Life Sciences cho em rồi, Blake cũng từng giành được học bổng này, dùng để khen thưởng cho những học sinh có năng lực xuất sắc trong lĩnh vực khoa học."
Những người có thể giành được suất học bổng này là vô cùng hiếm có, có thể đếm được trên đầu ngón tay, là những người ưu tú nhất.
Lạc Di lập tức nhảy cẫng lên, vui vẻ ra mặt: "Cảm ơn thầy."
Giáo sư Johnson hơi trầm tư: "Sản phẩm này em vẫn giao cho công ty Bắc Đẩu sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-950.html.]
Lạc Di hơi chần chờ: "Sản phẩm này không phổ biến, thường thì người bình thường sẽ không mua, vậy nên tạm thời em không tính giao cho công ty Bắc Đẩu, em muốn cân nhắc trước đã."
Giáo sư Johnson vô cùng xem trọng sản phẩm này: "Tính chuyên môn rất cao, cao hơn một bậc so với những sản phẩm trước kia của em, hàm lượng kỹ thuật càng càng thì chứng tỏ em đã bước một chân vào cánh cổng của giới khoa học."
Những sản phẩm trước đó kiếm tiền là chính, hàm lượng kỹ thuật không lọt vào mắt các nhà khoa học, xem như loại hình cấp thấp.
Nhưng máy phiên dịch thì khác, là sản phẩm tiến hóa từ cấp thấp lên cấp trung.
Có lẽ không mang lại nhiều lợi nhuận nhưng lại có thể mang đến sự cải cách to lớn.
Lạc Di không ngờ ông ấy lại đánh giá cao như thế, đúng là vượt ngoài dự kiến của cô: "Tốt như vậy thật sao? Em chỉ nảy ra linh cảm trong hội nghị học thuật Thụy Sĩ thôi mà, không muốn bị người khác coi thường."
Giáo sư Johnson vươn tay vỗ sau lưng cô, còn chưa tới gần đã bị một bàn tay to vươn tới cản lại.
Ông ấy dở khóc dở cười, ham muốn chiếm hữu của Blake thật là.
"Em làm thêm vài cái hàng mẫu, thầy mang đi cho người khác xem thử."
"Vâng ạ." Lạc Di đồng ý ngay, còn mời giáo sư Johnson ăn một bữa tối thịnh soạn.
Tưởng Kiện Vân vừa nhận được tin đã lập tức chạy tới: "Lạc Di, tại sao không đưa thứ này cho công ty Bắc Đẩu?"
Lạc Di đã sắp xếp sẵn từ trước: "Quá thu hút sự chú ý, lần này em không tính làm độc quyền, mà là trao quyền sản xuất từng nhóm, còn người được chọn có thể quảng bá rộng rãi, xem như mượn sức đồng minh."
"Em sẽ trao quyền khối Đông Nam Á cho tổng công ty Bắc Đẩu Hong Kong, nơi sản xuất vẫn là trong nước như cũ, nhưng đừng mong loại sản phẩm không phổ biến này có thể mang về bao nhiêu lợi nhuận."
Bởi vậy khối Đông Nam Á kia ảnh hưởng không lớn.
Tưởng Kiện Vân cau mày: "Sản phẩm không phổ biến? Vậy tại sao còn phải bỏ công nghiên cứu phát minh làm gì? Lãng phí thời gian."
Tiêu Thanh Bình ngồi vùi đầu đọc sách bên cạnh ngẩng đầu, châm biếm với vẻ mặt lạnh nhạt: "Bom nguyên tử cũng không cần thiết đó, nhưng sao vẫn phải nghiên cứu phát minh?"