Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 945

Cập nhật lúc: 2025-03-26 20:22:15
Lượt xem: 9

Bình thường Tiêu Thanh Bình làm việc rất gọn gàng và linh hoạt, nhưng đối với những sự tình có liên quan đến Lạc Di thì anh rất nghiêm túc, “Em có biện pháp gì?”

Lạc Di khẽ mỉm cười, “Khi tham gia các cuộc hội nghị quốc tế thì có thể chạy trốn nha, cơ hội như vậy rất nhiều, hội nghị quốc tế khắp nơi đều mở.”

Quốc gia đã bỏ ra nhiều tâm huyết như vậy trên người cô, nhất định sẽ đưa cô về nước, cô không hề cảm thấy lo lắng chút nào cả.

Hơn nữa mạng lưới quan hệ của cô cũng không ít.

“Em…”

Điện thoại di động vang lên, là giọng nói của vợ thầy hướng dẫn, “Lạc Di à, phu nhân Robert muốn gặp cô, hẹn gặp ở nhà tôi, cô có tiện không?”

Lại nữa à? Không sợ lại bị cô lừa một lần nữa sao?

Thầy hướng dẫn đã giúp đỡ cho Lạc Di rất nhiều, vì vậy cô không từ chối được sự nhờ vả của sư mẫu, “Được ạ, không thành vấn đề.”

Cô vội vã chạy tới, tưởng rằng chỉ có một mình bà Robert, lại không nghĩ tới sẽ ngoài ý muốn gặp lại một người bạn cũ, bọn họ làm sao lại ở chung một chỗ rồi?!

“Đã lâu không gặp, Lạc Di.”

Lạc Di nhìn người đàn ông trẻ tuổi vừa quen thuộc vừa xa lạ, vẻ mặt ngẩn ngơ.

Người đàn ông vươn tay phải ra, trên mặt mang theo ý cười: "Không nhận ra anh à?"

Lạc Di thoải mái vươn tay bắt tay với anh ta: "Sao có thể? Bạn học Hàn Á Huy, sao anh lại tới Mỹ?"

Vào thời niên thiếu, anh ta, Dương Nam Ba và cô cùng nhau tạo ra cái máy tính Hằng Tinh đầu tiên, từng cùng nhau phấn đấu, chỉ là sau này ngày càng cách xa, ai bận việc nấy nên không qua lại nữa.

Hàn Á Huy có gương mặt điển trai, các đường nét trên gương mặt đoan chính, phong thái nhẹ nhàng: "Em đúng là không quan tâm anh chút nào, hai năm trước anh thi đậu Đại học Princeton, chuyên ngành toán học."

Lạc Di rất bất ngờ, hóa ra anh ta cũng ra nước ngoài, bọn họ xem như trăm sông đổ về một biển.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-945.html.]

Ngành toán học của Đại học Princeton rất mạnh, đương nhiên, Havard cũng sẽ không thua bất kỳ kẻ nào.

"Chúc mừng, nhưng mà, tại sao anh lại tới đây cùng quý bà này?"

Không rõ thì hỏi, trực tiếp như thế đấy.

Hàn Á Huy nhìn cô gái đẹp tựa minh châu, cô vẫn không thay đổi chút nào, không đúng, cũng có thay đổi, bớt đi sự ngây ngô, khí chất càng xuất chúng hơn, thứ không thay đổi chính là sự tự tin kia.

"Bởi vì anh là người Trung Quốc, là bạn cùng trường với em."

Anh ta không nói rõ ràng, nhưng Lạc Di lập tức hiểu ngay, nhìn về phía phu nhân, bảo dưỡng rất tốt, là một người đẹp tuyệt sắc.

"Anh có quan hệ gì với bà ta sao?"

"Bạn cùng phòng của anh là người trong gia tộc bọn họ." Thật ra lúc vừa nghe đoạn ghi âm kia, Hàn Á Huy đã nghe ra giọng của Lạc Di, nhưng dáng vẻ yếu đuối nhát gan đó... Khiến anh ta thấy vô cùng buồn cười.

Đã quen với dáng vẻ tự tin mạnh mẽ của Lạc Di, không ngờ cô còn diễn kịch không tồi.

"Anh cũng không biết tại sao bọn họ lại điều tra ra được chuyện chúng ta là bạn cùng trường, anh chỉ đi một chuyến vì nể tình thôi."

Nếu muốn nói anh ta theo phe nào thì đương nhiên là anh ta đứng về phía Lạc Di rồi, bọn họ không chỉ là đồng bào mà còn là đồng bạn phấn đấu cùng nhau.

Khoảng thời gian đó là kỷ niệm đáng giá nhất trong cuộc đời anh ta, cũng là tốt đẹp nhất.

Lạc Di đã hiểu rồi, cô nhìn thoáng qua sư mẫu, sư mẫu vẫn còn xinh đẹp thướt tha, ăn mặc như một quý phu nhân, là người rất chỉnh chu.

Sư mẫu lập tức tỏ rõ lập trường: "Hai đứa cứ nói chuyện đi, cô không xen vào."

Trong giới này rất nhỏ, quay đi quay lại là có thể tìm được quan hệ, gia tộc Robert rất có quyền thế, nhưng chồng bà ấy chọn ủng hộ học trò thì bà ấy có thể nói gì bây giờ?

Lạc Di thăm dò tình huống xong, lúc này mới nhìn về phía phu nhân Robert: "Có chuyện gì, mời nói đi."

Phu nhân Robert cười tươi mở miệng nói: "Tôi thay mặt chồng mình xin lỗi cô, ông ta quá mất lịch sự, sao có thể vô lễ với một cô gái như vậy chứ?"

.

Loading...