Lời nói này của cô, rốt cuộc là do cô có bệnh, hay là do đầu óc của anh ta không bình thường? Dù sao thì chỗ nào cũng không thích hợp, nhưng nếu như cẩn thận suy nghĩ lại, thì hình như cũng không có vấn đề gì.
Anh ta thử thăm dò hỏi cô: “Những hiệp nghị kia là do ai chủ trương?”
Lạc Di nghiêm túc trả lời: “Tôi và ông chủ của công ty Bắc Đẩu có chút quan hệ sâu xa, ông ấy đã từng giúp đỡ tôi, vì vậy tôi đã để cho công ty Bắc Đẩu sử dụng các nghiên cứu phát minh của tôi, ông ấy muốn ký hợp đồng thế nào cũng được, tôi không hề có ý kiến gì.”
Robert cảm thấy rất là vui vẻ, thì ra cô là một con ngốc, bị người ta dỗ dành một chút thì đã nghe theo lời người ta.
Anh ta không còn kiêng dè nữa, cố ý dùng giọng điệu đe dọa cô: “Bây giờ tôi thay mặt cho chính phủ nói chuyện với cô, tất cả quyền sở hữu trí tuệ của cô đều phải bán lại cho tôi, nhưng mà cô yên tâm đi, tôi sẽ không bạc đãi cô đâu.”
Anh ta vẫn cho rằng cô là một học sinh đơn thuần dễ bị lừa gạt, chờ sau này tiếp xúc với xã hội thì mới có thể trở nên thông minh hơn, bị xã hội đồng hóa.
Đối mặt với một cô gái ngốc nghếch không hề hay biết gì, anh ta dùng tới phương thức đơn giản nhất mà cũng thô bạo nhất.
Lạc Di tuy rằng rất là sợ hãi, nhưng vẫn dũng cảm hỏi ngược lại: “Anh chắc chắn chứ? Đây là ép mua ép bán sao? Tôi vẫn luôn cho rằng nước Mỹ là một quốc gia tự do, bình đẳng, cởi mở, và tôn trọng nhân quyền cơ chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-939.html.]
Robert cảm thấy cô ngây thơ đến mức buồn cười, đây chỉ là những lời nói tuyên truyền mà thôi, ai mà tin thì tên đó là kẻ ngốc. “Đây là mệnh lệnh của quốc gia, cô dám phản kháng lại sao?”
“Tôi đã đọc rất nhiều sách từ khi còn nhỏ, chỉ có nguyên thủ của quốc gia mới có thể đại diện cho ý chí của quốc gia.” Lạc Di mở to đôi mắt đen nhánh, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch: “Mặc dù anh là thượng nghị sĩ, nhưng anh không thể đại diện cho toàn thể nhân dân quốc gia, anh chỉ có thể mượn chức vị này để đàn áp những người dân ở phía dưới mà thôi.”
Rõ ràng cô đang rất là sợ hãi, nhưng lại tỏ vẻ quật cường đi chất vấn anh ta, đây là loại khí phách vô dụng nhất của người đọc sách, Robert lắc đầu, càng chướng mắt cô hơn.
“Cô có biết nếu như không nghe lời thì sẽ có hậu quả gì không? Cô có muốn bị đi tù không?”
Lạc Di cực kỳ sợ hãi, giọng nói lập tức thay đổi: “Anh nói cái gì? Đi tù sao? Anh cũng uy h.i.ế.p Bắc Đẩu công ty như vậy à? Tôi hiểu rồi, là do anh muốn thôn tính công ty Bắc Đẩu, anh là người đứng đằng sau mọi chuyện có đúng hay không? Anh làm việc này không phải vì lợi ích quốc gia, mà là vì tư lợi của bản thân mình.”
Cô cực kỳ tức giận: “Công ty Bắc Đẩu căn bản không có nợ thuế và trốn thuế, là do các anh thông đồng với nhau, hắt nước bẩn lên người của công ty Bắc Đẩu, các anh thật sự rất là ghê tởm, nhìn trúng cái gì cũng muốn cứng rắn đi cướp lấy, hoàn toàn không để ý đến sự sống c.h.ế.t của người dân, các anh có nghĩ tới những người dân đang làm việc ở công ty Bắc Đẩu hay không?”
“Cô rất thông minh, nhưng lại quá ngây thơ, thế giới này đều do những người có quyền thế định đoạt tất cả, chỉ hi sinh mấy người dân bình thường thì tính là gì chứ?” Robert cố ý đe dọa cô, muốn đánh thủng phòng tuyến tâm lý của cô: “Công ty Bắc Đẩu cũng không phải đối thủ của tôi, một cô gái trẻ như cô nếu như cự tuyệt tôi, thì chỉ có một kết cục duy nhất mà thôi, đó chính là cái chết.”
Lạc Di bị dọa cho vô cùng hoảng sợ, nước mắt đều đã chảy ra. “Không không, tôi không muốn c.h.ế.t đâu, tôi chỉ muốn học hành thật tốt, để cống hiến sức lực của bản thân mình cho đất nước.”
Trong mắt Robert hiện lên một tia hài lòng, rất tốt, phòng tuyến tâm lý của cô đã bị phá rồi.