Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 938

Cập nhật lúc: 2025-03-26 20:21:38
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ là không có lợi ích gì đối với những người có tham vọng khác như bọn họ mà thôi.

Robert còn có thể làm gì đây? Những thứ này đều đã được ghi lại bằng giấy trắng mực đen.

Anh ta vừa nghĩ đến mấy người đối tác kia thì lập tức đau đầu, mọi người còn đang chờ anh ta để chia tài sản. “Còn lại mấy cái nhà máy điện tử......”

Tên thuộc hạ lại vạch trần sự ảo tưởng cuối cùng của anh ta “Theo như thỏa thuận ban đầu, có một công ty tên Lemon có quyền mua lại nó đầu tiên vì một phần vốn ban đầu của Bắc Đẩu được vay từ công ty này.”

Cho nên, nộp đơn xin phá sản chỉ là đang tiến hành theo quy trình, mọi việc đều đã được chuẩn bị xong hết rồi.

Robert: “...”

“Không được, tôi phải đi gặp cô gái tên Lạc Di đó.”

Anh ta cảm thấy còn có thể cứu vãn lại một chút.

Robert đi thẳng đến trường học, nhưng thật đáng tiếc, Lạc Di không có ở trong trường học, mà cô đang đi theo giáo viên để tham dự cuộc họp.

Liên tiếp vài ngày sau đó, không phải cô đang bận họp thì là ở trong phòng thí nghiệm, ngay cả mặt cũng không thấy được.

Lạc Di từ trong phòng thí nghiệm đi ra, mệt mỏi ngáp dài, nước mắt cũng chảy ra.

Bỗng nhiên có mấy người đàn ông chặn đường cô lại: “Xin chào cô Lạc Di, tôi là Robert, tôi muốn mời cô đi ăn một bữa cơm.”

Lạc Di vô thức lui về phía sau vài bước, khuôn mặt nhỏ nhắn bị dọa cho trắng bệch: “Thật ngại quá, tôi thật sự rất là mệt mỏi, muốn trở về nghỉ ngơi.”

Robert vô cùng mạnh mẽ: “Sẽ không làm chậm trễ bao nhiêu thời gian của cô đâu, chúng ta cứ nói chuyện ở quán cà phê bên trong trường học đi, mời cô.”

Anh ta nửa mời nửa ép buộc đưa Lạc Di tới quán cà phê, từ trên xuống dưới cẩn thận đánh giá cô gái trước mắt, tóc tai của cô rối bời, mặc một cái áo ca rô và một chiếc quần jean đơn giản nhất, đeo một cặp kính gọng đen thật to, là dáng vẻ của một con mọt sách điển hình nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-938.html.]

Loại người này vừa nhìn đã thấy là rất dễ đối phó.

Vậy vấn đề là, những ý tưởng kỳ lạ kia là ai đã giúp cô nghĩ ra?

Anh ta vừa bắt đầu đã khoe khoang thân phận của mình, địa vị của anh ta cao như thế nào, quyền thế thế nào, lợi hại thế nào.

Lạc Di nghe hết cả nửa ngày, mới tổng kết ra một câu: “Anh là một người giàu có ở trong xã hội thượng lưu, là một thượng nghị sĩ có quyền có thế, là ý này sao?”

Robert bày ra tư thái cao ngạo: “Đúng vậy, tôi thấy cô là người đáng thương, bị người khác lừa gạt mà không biết, cho nên mới cố ý tới đây để giúp cô.”

Lạc Di ở trong lòng trợn trắng mắt, trăm năm qua đều dùng cùng một cái cớ này, thật sự là không có sự sáng tạo mà.

Nhưng trên mặt cô lại tỏ ra cực kỳ yếu đuối: “Tôi không hiểu ý của anh.”

Robert nói liền một tràng: “Cô không nên hợp tác với công ty Bắc Đẩu, đó là một tổ chức xấu xa, không có việc ác nào mà không làm…”

Lạc Di buồn ngủ ngáp một cái, đầu chậm rãi chuyển động, vô thức ghé vào nằm ở trên bàn.

Robert nói hết cả nửa ngày miệng lưỡi đều khô, vừa cúi đầu nhìn xuống thì, mẹ nó, cô ta lại dám ngủ thiếp đi sao?

Anh ta vỗ bàn một cái, đánh thức Lạc Di, vẻ mặt của cô mơ hồ nhìn anh ta.

Robert bỗng nhiên có loại cảm giác cực kỳ tội lỗi khi bắt nạt trẻ con, nhưng mà, chỉ trong chớp mắt, ở ngay trước mặt của anh ta mà cũng có thể ngủ được, cô có phải bị ngốc hay không vậy?

Đây mà là một người thông minh sao? Xem ra chỉ có chỉ số thông minh IQ là cao, còn chỉ số EQ thì lại thấp đến mức làm cho người ta giận sôi máu.

“Tôi vừa mới nói chuyện gì cô đều nghe thấy rồi chứ?”

Lạc Di gọi một tách cà phê, cố gắng làm cho bản thân tỉnh táo một chút: “Công ty Bắc Đẩu là một công ty xấu xa, anh mới là một người chính nghĩa, chính nghĩa chắc chắn sẽ tiêu diệt tà ác, nhưng làm sao có thể chứng minh anh là một người chính nghĩa đây?”

Robert: “...”

.

Loading...