Giết địch một ngàn nhưng lại tự tổn hại tám trăm, đây không phải là cách nghĩ của một người thương nhân.
Tên thuộc hạ miệng cay đắng nói: “Chúng tôi vừa mới điều tra được, quyền sở hữu của các công nghệ kỹ thuật kia không phải đã được bán đứt cho công ty Bắc Đẩu, mà là bọn họ đã cùng với người nghiên cứu phát triển các công nghệ này đã ký kết một bản hiệp nghị, đó là hợp đồng về quyền sử dụng các phát minh này, một năm phải ký lại một lần.”
Người đời đều cho rằng quyền sở hữu kỹ thuật nằm trong tay công ty Bắc Đẩu.
Robert cả người như bị sét đánh, cả khuôn mặt trở nên tái mét, lớn tiếng rống giận hét lên: “Cái gì? Một năm phải ký lại hợp đồng sao? Điều này tương đương với bóp cổ công ty Bắc Đẩu rồi, sao bọn họ lại đáp ứng điều kiện hà khắc như vậy chứ?”
Anh ta hoàn toàn không thể hiểu được loại hợp đồng c.h.ế.t tiệt này! Tên ngu ngốc nào lại đi ký nó chứ! Người bình thường đều sẽ không làm như vậy!
Tên thuộc hạ nhìn sắc mặt của ông chủ nhà mình, yên lặng lùi lại vài bước: “Hơn nữa, trong bản hợp đồng đã ký kết đó có đề cập đến một vấn đề, đó là nếu như công ty đổi chủ, thì người nghiên cứu có quyền chấm dứt hợp đồng.”
Thứ mà bọn họ coi trọng nhất là quyền sở hữu của những kỹ thuật công nghệ đó, những thứ này đều là gà đẻ trứng vàng, nhưng mà chỉ sợ bọn họ phải thất vọng rồi.
Quốc gia của bọn họ rất coi trọng quyền sở hữu trí tuệ, không có quyền sở hữu hoặc là giấy ủy quyền thì không được tự tiện sử dụng, nếu không sẽ bị kiện tụng, hơn nữa còn có thể bị đòi tiền bồi thường với giá trên trời.
Tâm tình của Robert vô cùng tồi tệ, anh ta hung hăng đập cái ly xuống đất. Vậy thì đã sao, bọn họ vẫn còn có nhà máy điện tử, có mấy ngàn mẫu đất, ở trung tâm của thành phố San Francisco còn có một tòa nhà cao tầng, những thứ này cũng phải trị giá mấy chục triệu đô la Mỹ.
Anh ta rất là thích tòa nhà đó, nó nằm ở một khu vực rất tốt, nếu như lấy chỗ đó làm tổng bộ thì rất là thích hợp.
Thuộc hạ lại yên lặng lui về phía sau vài bước: “Cái đó…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-937.html.]
Vừa nhìn thấy vẻ mặt này, Robert lại có một loại dự cảm không tốt: “Lại làm sao nữa vậy?”
Thuộc hạ hít sâu một hơi: “Ba ngàn mẫu đất cùng với tòa nhà ở trung tâm thành phố San Francisco nguyên bản thuộc về gia tộc Kuroki…”
Robert vô cùng thấp thỏm, Nói lòng vòng cái gì vậy? Có cảm thấy phiền hay không. “Những thứ này tôi đều biết cả rồi, nói trọng điểm đi.”
Thuộc hạ cố nén xúc động muốn bỏ chạy, cẩn thận từng li từng tí nói ra: “Sau này đã được chuyển nhượng đến trên danh nghĩa của Lạc Di, cũng chính là người đã nghiên cứu phát triển ra những sản phẩm này, sau đó cô ấy đã đưa cho công ty Bắc Đẩu sử dụng miễn phí những khu vực này, nhưng trước đó bọn họ đã có ước định với nhau, đó là một khi công ty bị thay đổi, thì những thứ này đều phải trả lại cho cô ấy.”
Nói cách khác, cho dù công ty có rơi vào tay người khác hay không, thì những thứ đáng giá nhất này vẫn là của Lạc Di.
Robert sợ đến ngây người, không thể tin được vào lỗ tai của mình, mẹ nó: “Cô ta dùng những sản nghiệp này để đổi lấy một cái quyền sử dụng điều khoản kỳ lạ sao?”
“Chắc là vậy, phần lớn số tiền mà chúng tôi theo dõi đã được chuyển vào tài khoản ẩn danh của cô ấy.” Thuộc hạ yếu ớt bổ sung một câu: “Cô ấy là một người Trung Quốc.”
Robert hoàn toàn phát điên lên, đập phá đồ đạc, động tác của thuộc hạ nhanh chóng tránh sang một bên.
Tên thuộc hạ tỏ vẻ có thể hiểu được tâm trạng lúc này của ông chủ nhà mình.
Muốn đựng nước mà đi lấy rổ tre đựng thì cũng bằng không, còn tạo ra cục diện lớn như vậy, thật là mất mặt mà.
Robert sau khi phát tiết một trận thì kiệt sức đến mức thở hổn hển, tức giận mắng chửi. “Con mẹ nó đây là đầu óc kiểu gì vậy? Đúng là đồ bệnh thần kinh.”
Thuộc hạ cũng là người từng trải sự đời, những hiệp nghị kỳ lạ hơn anh ta đều đã từng gặp qua: “Nhưng không thể phủ nhận rằng sự ràng buộc sâu sắc như vậy đều có lợi cho cả hai bên.”