Lạc Di nghiêm túc nói: “Em có phương hướng rồi.”
Giáo sư Johnson ngơ ra: “Em không có khoác lác chứ?”
Lạc Di không có thói quen khoác lác, làm đến nơi đến chốn, từng bước một đều để lại dấu chân: “Em không phải là thầy.”
Giáo sư Johnson vừa nghe thấy lời này cảm thấy có gì đó không đúng: “Hả?”
Lạc Di che mặt, nhanh mồm nhanh miệng quá, nhìn thấu nhưng không nói toạc ra.
Cô lấy ra một hộp thức ăn: “Suýt nữa quên đưa cho thầy, sản phẩm mới của đầu bếp nhà em, thầy nếm thử đi.”
Sủi cảo tôm bốn màu và bánh cuốn cá phi lê Gillette, màu sắc rực rỡ, hình thức bắt mắt, làm tăng cảm giác thèm ăn của mọi người.
Đồ ăn ngon ở trước mắt, giáo sư Johnson lười so đo với cô, cầm một một miếng sủi cảo tôm màu vàng lên: “Cái này làm bằng gì vậy?”
“Màu vàng làm từ ngô, màu xanh lá cây làm từ cần tây, màu hồng làm từ tía tô, màu trắng là hương vị ban đầu.”
Giáo sư Johnson cắn một miếng, thịt tôm béo ngậy, vô cùng thỏa mãn.
Ông ấy ăn nhiều đồ ăn nhà Lạc Di, liền cảm thấy không giống với mua bên ngoài, vô cùng tươi ngon, dùng nguyên liệu chuẩn.
Tâm trạng của ông ấy rất tốt: “Nói xem, phương hướng như thế nào?”
“Máy phiên dịch.” Lạc Di không giấu diếm ông ấy, nói về sự sáng tạo của mình một chút..
Giáo sư Johnson nghe rất chăm chú, đây cũng là món đồ nhỏ, cô rất có thiên phú về phương diện này, rất nhiều ý tưởng, động tới là thông suốt.
Khái niệm này khả thi, gặp phải vấn đề gì có thể tới hỏi tôi, nhưng không thể buông lỏng công việc trong tay.
Gần đây ông ấy đang làm một hạng mục siêu máy tính cỡ lớn, Lạc Di đang giúp ông ấy, đầu óc cô linh hoạt, luôn có thể đuổi kịp bước chân của ông ấy.
Không như những người khác, đôi khi phải nói mấy lần mới hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-932.html.]
Đây cũng là một trong những nguyên nhân ông ấy coi trọng học sinh này, ai lại không thích người thông minh có thể giúp được mình chứ?
Đối với hạng mục siêu cấp máy tính Lạc Di cũng cảm thấy rất hứng thú, sau này về nước cũng có thể làm nó, bây giờ phải học tập cho tốt.
“Em biết rồi, cảm ơn thầy.”
Thời gian chậm rãi trôi qua, Lạc Di bận rộn đến quên cả trời đất, nhưng dù bận thế nào, ngày lễ tết cũng sẽ gọi điện thoại cho cha mẹ, nghe giọng nói của bọn họ một chút.
Mỗi lần như vậy, cô lại vô cùng nhớ nhà, nhớ cha mẹ và em trai.
Giáng sinh mỗi năm một lần, Lạc Di gọi điện thoại về nhà: “Tiểu Di, cha bắt đầu làm ăn với nước Mỹ, mùa xuân sang năm có thể đi nước Mỹ thăm con.”
Lạc Quốc Vinh làm ra mấy món kho đóng gói hút chân không, không chỉ bán rất chạy trong nước, còn được mấy người nước ngoài nhìn trúng, đưa ra nước ngoài tiêu thụ.
Lạc Di vừa mừng vừa lo: “Thật tốt quá, cha con thật tuyệt.”
Lạc Quốc Vinh mặt mày hớn hở: “Chờ cha qua nấu cơm cho con những món con thích ăn nhất.”
“Vậy con sẽ chờ.” Lạc Di rất vui vẻ: “Đưa cả mẹ và em Tiểu Nhiên theo nữa.”
Ngô Tiểu Thanh ở đầu dây bên kia vui sướng hớn hở nói: “Em trai con cũng có tin tức tốt, nó tham gia thi đấu toàn quốc giành được hạng nhất, nghe nói có thể ra nước ngoài làm trao đổi sinh.”
Mặt mày Lạc Di cong cong: “Tiểu Nhiên cũng vô cùng giỏi.”
Lạc Nhiên vui vẻ: “Đó là vì, chị của em ưu tú như vậy, em cũng không thể để cho chị mất mặt, chị, chị nói xem em đi nơi nào thì tốt?”
Lạc Nhiên học chuyên ngành tiếng Đức, lại đăng kí thêm môn học tiếng Pháp, hơn nữa cậu còn biết thêm tiếng Anh và tiếng Nga, hai thứ tiếng này cũng rất là thông thạo.
Trong lòng của Lạc Di tràn đầy sự kiêu ngạo: “Còn có thể lựa chọn nữa sao? Em học tiếng Đức là muốn đi sang Đức để làm làm sinh viên trao đổi với các trường Đại học à.”
Cô nhớ rõ các trường đại học ở Đức đều thiên về khoa học kỹ thuật, ngành công nghiệp ở Đức rất là phát triển.
Lạc Nhiên vô cùng đắc ý khoe khoang, âm thanh cực kỳ vui vẻ: “Nhưng em học giỏi tiếng Pháp hơn, cuộc thi lần này cũng là về tiếng Pháp đấy.”
Cuối cùng cũng có một thứ giỏi hơn chị gái của mình rồi, ha ha ha, thật là vui vẻ.