Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 920

Cập nhật lúc: 2025-03-26 20:20:39
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay ông ấy hóa trang, so với trước kia trông như hai người khác nhau, nếu không phải ông ấy chủ động gọi, Lạc Di cũng sẽ không nhận ra ông ấy.

Lạc Di có chút không thích ứng với khuôn mặt giả của ông ấy: “Đây không phải là lẽ thường sao?”

Kho tàng kiến thức của cô phong phú hơn người bình thường rất nhiều, có khi chỉ cần liếc mắt nhìn tạp chí, cũng có thể ghi nhớ rất nhiều lượng kiến thức.

Có đầu óc tốt, trí nhớ tốt, sẽ làm kiến thức trở nên phong phú.

Khóe miệng Nhiếp Khôn Minh giật giật, lại tới nữa rồi, học bá chính là như vậy.

Ông ấy luôn quên mất chuyện này.

“Tiểu thư Lạc Di.” Một giọng nói kinh ngạc vang lên, đó là nhóm người của Mesa: “Chị cũng ở đây à? Hôm qua còn nói muốn đưa thiệp mời cho chị, nhưng lại không tìm thấy người đâu cả, không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây.

Lạc Di mỉm cười: “Đây chính là duyên phận.”

Mesa lập tức vui vẻ ra mặt, lôi kéo Lạc Di thân thiết bắt chuyện.

Lạc Di cũng không cự tuyệt, cô nhìn thoáng qua Sarah trong đám người, Sarah vẫn xinh đẹp tuyệt trần như trước, nhưng cả người ỉu xìu, sắc mặt rất kém, tuyệt đối không giống một cô dâu mới cưới.

Mesa rất biết nhìn ánh mắt, lặng lẽ nói: “Chị gái của em rất muốn trở về đi học, đáng tiếc cha không đồng ý, cứ nhất quyết bắt chị ấy gả cho người đàn ông này, anh ta là cháu trai của nhà mẹ đẻ đại vương phi, xem như thân càng thêm thân, nhưng trong nhà đã có ba người vợ, hai mươi mấy đứa con rồi.”

Khóe miệng Lạc Di giật giật: “Mọi người chỗ em đều như vậy sao?”

Ánh mắt Mesa ảm đạm: “Ừ, con gái không có nhân quyền, cho dù là công chúa, cũng không có quyền tự chủ hôn nhân, tác dụng lớn nhất của chúng em chính là liên hôn.”

Lạc Di nhịn không được hỏi: “Không có phản kháng lại sao?”

Sắc mặt Mesa thay đổi: “Có chứ, chị họ em liền phản kháng, bỏ trốn cùng người ta, kết quả bị bắt trở về, người con trai bị xử tử, chị họ em thì bị nhốt, nghe nói cuộc sống của chị ấy rất thảm, thường xuyên bị đánh.”

Cái này gọi là g.i.ế.c gà dọa khỉ, làm tất cả mọi người phải sợ, quả nhiên, sau khi xảy ra chuyện này tất cả mọi người đều an phận, ngoan ngoãn tiếp nhận sự sắp xếp của vận mệnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-920.html.]

Tâm trạng của Lạc Di có chút nặng nề: “Sarah, Nicole và Linda đều rất nhớ em, có cơ hội thì hãy liên lạc nhiều hơn đi.”

Trong mắt Sarah hiện lên một tia sáng, những ngày cô ấy học ở Harvard là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời của cô ấy.

“Em cũng rất nhớ họ. Họ thế nào rồi?”

“Cũng rất tốt.”

Sarah chủ động đi qua, khẽ kéo lấy quần áo của Lạc Di, Lạc Di lặng lẽ đi theo cô ấy đến chỗ yên tĩnh, Mesa đi theo các cô từ phía xa, nhưng cũng không tới gần, đề phòng nhìn những người xung quanh.

Sarah lấy hết can đảm và hỏi: “Anh ấy thế nào rồi?”

Ngay cả tên bạn trai cô ấy cũng không dám nhắc tới, nhắc tới sẽ đau lòng.

Lạc Di nhìn cô ấy thật lâu: “Anh ta bị đánh một trận, phải nghỉ học nửa năm.”

Mắt Sarah lập tức đỏ lên, lã chã muốn khóc: “Nếu có thể... xin hãy giúp anh ấy.”

Nghĩ tới người con trai nhiệt tình cởi mở kia, cô ấy vẫn không thể kìm nén lại sự đau lòng, nhưng cô ấy cũng không có biện pháp nào.

Lạc Di vỗ vỗ bả vai của cô ấy, nhẹ nhàng hỏi: “Vận mệnh nằm ở trong tay người khác, không liều mạng mà cam tâm sao?”

Sarah sững sờ nhìn cô: “Cô không biết phong tục của đất nước chúng tôi...”

Cô ấy căn bản không thoát khỏi vận mệnh đã định của mình.

“Cũng không phải không thể, phải xem họ nguyện ý trả cái giá gì.” Lạc Di thản nhiên cười: “Khi tôi còn bé còn không đi học nổi, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, tâm nguyện lớn nhất vào năm mới chính là được ăn một bữa cơm no, ăn một miếng thịt.”

“Nhưng bây giờ, tôi có thể phát biểu tại hội nghị học thuật quốc tế với tư cách là đại biểu ưu tú nhất, tiếng nói thuộc về mình, thể hiện sức mạnh thuộc về mình.”

Sarah trợn mắt há hốc mồm: “Tôi vẫn cho rằng cô xuất thân từ quý tộc.”

Lạc Di có khí chất vô cùng tốt, cử chỉ nho nhã, phong độ bất phàm, không thua kém gì những hoàng tử, công chúa như bọn họ.

“Tất cả những gì tôi có đều dựa vào sự nỗ lực của mình mà có được.” Lạc Di chỉ vào chính mình: “Tôi nắm giữ vận mệnh của mình, cô, cũng có thể.”

Loading...