Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 919

Cập nhật lúc: 2025-03-26 20:20:37
Lượt xem: 17

"Bác cả à, đây là kho báu hiếm thấy đó, đã nổi tiếng mấy trăm năm, là vua trong làng đồ sứ, là bảo bối rất nhiều nhà sưu tập đồ sứ tha thiết ước mơ, cả hoàng đế triều Thanh cũng xem như trân bảo, một cái cũng khó tìm, mỗi lần ra mắt đều gặp phải tình trạng tranh cướp. Chớ nói chi một cặp, giá trị này không thể dùng tiền tài để cân nhắc đâu."

Cô rất muốn bán, tiếc là, đây không phải thứ cô có thể giữ.

Hai mắt Nhiếp Khôn Minh sáng rực lên, tính là bảo bối cấp bậc quốc bảo á? Hiếm đến như vậy? "Thế… Không thể để cho cháu rồi, phải đưa vào Cố Cung cất giữ."

Phỏng chừng đây là thứ Lý Dương lén mang ra khỏi nước, bây giờ trở về để cố hương sắp đặt mới đúng.

"Ai, đau lòng." Lạc Di lưu luyến thở dài một hơi: "Sớm biết thế này thì không đưa bác tới rồi."

Nhiếp Khôn Minh thận trọng cất kỹ mọi thứ: "Cháu cũng không sưu tập đồ cổ mà, cháu thích giá trị của đồ cổ chứ gì, cá đù vàng với đô la Mỹ đều thuộc về cháu."

"Được rồi, cá đù vàng cho bác, làm kinh phí hành động." Ngoài miệng Lạc Di nói tiếc nhưng thật ra cô rất rõ ràng, có nhiều thứ có thể nghĩ, có nhiều thứ không thể cưỡng cầu: "Người thấy có phần nha."

Đây là điểm Nhiếp Khôn Minh thưởng thức ở cô nhất, nhanh gọn lẹ, không tham lam, rất biết nắm giữ chừng mực.

"Bây giờ cháu cũng chẳng thiếu tiền, cần không, bác đích thân xin cho cháu một mảnh đất? Cháu thích thứ đó nhất mà."

Lạc Di cười híp mắt đáp lại: "Được rồi, một triệu đô la Mỹ này đổi mảnh đất đấy, cháu cũng không chiếm hời của quốc gia."

Nhiếp Khôn Minh lại càng thích cô hơn, lòng đứa nhỏ này rất rộng rãi, bạn đối xử tốt với cô, cô hiểu được, sẽ đáp lại càng nhiều hơn.

Ông ấy trêu ghẹo: "Ai thấy có phần à? Không chia cho Tiêu Thanh Bình chút nào sao?"

Tiêu Thanh Bình lập tức tỏ thái độ: "Của cháu chính là của cô ấy, cho cô ấy hết đi."

Lạc Di vui vẻ ra mặt, cô chỉ thích thái độ như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-919.html.]

Ba người yên lặng thu dọn đồ đi ra khỏi ngân hàng, không hẹn mà cùng thở dài một hơi.

Nhiếp Khôn Minh chợt nhớ tới một chuyện: "Thanh Bình, cháu hiểu rõ về tranh chữ đồ cổ lắm sao?"

Tiêu Thanh Bình rất khiêm tốn đáp: "Gặp nhiều nên cũng hiểu chút da lông thôi ạ."

Bấy giờ Nhiếp Khôn Minh mới nhớ tới bối cảnh gia đình anh, nhà anh từng cất trữ rất nhiều bảo bối cổ, tiếc là trong lúc loạn lạc tất cả đều đã mất sạch, không còn lại gì cả.

"Vậy cũng được, hội đấu giá Zurich sắp sửa tổ chức một buổi đấu giá, trong đó có không ít món tranh chữ đồ cổ tuồn ra từ nước ta." Giọng ông ấy có phần ngưng trọng: "Mục đích chuyến này của bác là phụng mệnh mua một món trong số đấy về, cháu giúp bác xem nhé."

Có thể khiến ông ấy ra mặt, đấy chắc chắn là bảo bối cấp bậc quốc bảo.

"Vâng." Tiêu Thanh Bình không chút nghĩ ngợi lập tức đồng ý, ra sức vì quốc gia là chuyện không thể chối từ.

Nhà đấu giá Zurich là nhà đấu giá nổi tiếng nhất thế giới, tất cả những món đồ đấu giá đều là bảo vật quý hiếm, thu hút vô số người giàu đổ xô đến.

Trang trí tương đối xa hoa, vừa bước vào cửa đã được đối xử như khách quý và phục vụ rất tỉ mỉ.

Ở đại sảnh có khu vực buffet, món ăn nào cũng có.

Lạc Di nhìn lướt qua tháp sâm panh cao ngất ngưởng, vô cùng đồ sộ, rượu vang đều đến từ các nhà máy rượu nổi tiếng nhất nước Pháp, rất có giá trị.

Lạc Di đã lấy một ly rượu vang La Romanee Conti Pinot Noir đến từ Burgundy, Pháp, loại rượu này rất hiếm và đắt tiền, được mệnh danh là rượu mộng mơ.

Cô còn cười híp mắt nói: “Tuyệt đối không thể bỏ qua loại rượu đế vương này, ngoại trừ mắc tiền ra thì không có vấn đề gì khác, đều nếm thử đi.”

Nghe cô nói như thế, Tiêu Thanh Bình không uống rượu cũng gọi một ly, vị nho được ướp hơi lạnh mang lại cảm giác nhẹ nhàng phong phú, hương trái cây nồng đậm, vô cùng thích hợp uống vào mùa hè.

“Quả thật không tệ.” Tiêu Thanh Bình nhịn không được khen một câu.

Nhiếp Khôn Minh không uống, ông ấy còn có việc chính phải làm, vô cùng kiềm chế: “Lạc Di, sao cái gì cháu cũng biết vậy?”

Loading...