Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 918

Cập nhật lúc: 2025-03-26 20:20:34
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lạc Di ngơ mặt, thế mà lại đoán đúng?

"Ha ha ha." Tiêu Thanh Bình không nhịn được cười, mấy biểu cảm nho nhỏ của cô thật là đáng yêu, quá là đáng yêu.

Khóe miệng quản lý khẽ nhếch lên: "Một câu hỏi cuối cùng, ngày tháng năm ra đời của chủ nhân két sắt này."

Hai mắt Nhiếp Khôn Minh sáng lên, câu này ông ấy biết, trong lý lịch cũng có.

"Ngày 8 tháng 7 năm 1940."

Kết quả quản lý người ta lắc đầu: "Không đúng."

Nhiếp Khôn Minh ngây ngẩn cả người, không đúng? Chẳng lẽ ngày sinh trong lý lịch không giống với ngày sinh thật sao? Hoàn toàn có khả năng đấy.

Ca này khó rồi.

Lạc Di im lặng mấy giây, vẻ mặt vô cùng phức tạp, khẽ thở dài một hơi: "Ngày 11 tháng 8 năm 1939."

Cuối cùng quản lý cũng lộ vẻ tươi cười: "Chúc mừng mọi người đã vượt qua bài kiểm tra, mời theo tôi."

Ông ta tự mình dẫn bọn họ vào kho báu dưới lòng đất, qua một tầng lại một tầng cửa mật mã, tổng ba lớp cửa mới tiến vào kho báu.

Toàn khu là từng dãy két sắt, không thấy được điểm cuối, cực kỳ hùng vĩ.

Quản lý dẫn bọn họ đến trước một chiếc két sắt xong thì lánh đi chỗ khác.

Nhiếp Khôn Minh im lặng hồi lâu: "Chẳng trách nói là cần chính chủ hoặc người thân chính chủ đến, ba câu hỏi này người khác không thể trả lời được. Nhưng sao cháu lại biết ngày sinh thật của ông ta?"

Lạc Di không trả lời ông ấy, mà lại nhìn về phía Tiêu Thanh Bình: "Thanh Bình, anh còn nhớ ngày hôm đó không? Ông ta mua rất nhiều đồ về ăn, còn chuẩn bị một cái bánh ngọt lớn."

Vẻ mặt Tiêu Thanh Bình có đôi phần hồi tưởng: "Anh nhớ, lúc đó anh cho là ông ta đang muốn làm em vui, hóa ra đấy là ngày sinh nhật của ông ta."

Nhưng Lý Dương lại không nói gì cả, chỉ vui vẻ đãi bánh ga-tô, bảo Lạc Di ăn nhiều một chút.

"Lúc ăn bánh ngọt, ông ta còn nói một câu, năm 1939 là một năm đặc biệt." Lúc ấy Lạc Di thuận miệng hỏi một câu, Lý Dương cười mà không nói, cô cũng không coi là chuyện đáng kể.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-918.html.]

Bây giờ nghĩ lại, nơi nơi đều ẩn chi tiết, này thật là.

Nhiếp Khôn Minh khẽ lắc đầu, có vài người rất thông minh, tiếc là không đi con đường ngay thẳng.

Ông ấy lấy hai chiếc chìa khóa ra, nhét vào lỗ khóa phù hợp, két sắt bật mở.

Ba mươi con cá đù vàng* nhỏ, một triệu đô la Mỹ gửi ngân hàng Thụy Sĩ, những món này cũng đủ một người không lo áo cơm sống qua hết nửa cuối cuộc đời.

(*Cá đù vàng rất đắt tiền, 4.900 cân có thể lên đến 33 tỷ đồng.)

Két này là đường lui do Lý Dương tự chuẩn bị cho chính mình đi.

Ngoài ra còn có một hộp gấm rất xinh đẹp, nhưng lại không mở được. Nhiếp Khôn Minh nghiên cứu cả nửa ngày, nhìn về phía Lạc Di: "Cháu đưa bác con dấu bạch ngọc kia thử."

Lạc Di mò ra con dấu nhỏ từ trong túi, Nhiếp Khôn Minh đặt con dấu vào khe kín, răng rắc, cái hộp mở, phát ra tiếng.

Là một cặp chén? Màu rất tươi.

Nhiếp Khôn Minh cảm thấy có chút kỳ quái, cái bát này thì có gì đặc biệt? Có thể khiến cho Lý Dương phải trịnh trọng đặt vào két sắt như vậy?

Lạc Di chỉ cảm thấy thứ này khá quen, nhưng nhất thời không thể nhớ ra.

Tiêu Thanh Bình đoạt lấy cái hộp, thận trọng chăm chú nhìn cái bát cả buổi, càng nhìn càng khích động.

Nhiếp Khôn Minh không khỏi hỏi: "Này là gì?"

Hai mắt Tiêu Thanh Bình tỏa sáng lấp lánh: "Này là chén sứ Đấu thái hoa văn gà, thuộc thời Thành Hóa*."

(*Chiếc chén có thật, mang họa tiết gà trống, mái của hoàng đế Thành Hóa thời Minh, giá 35 triệu USD, là bảo vật gốm sứ Trung Quốc.)

Lạc Di choáng váng, cô nói chứ sao trông nó lại quen mắt như vậy, này không phải là bảo bối đã từng lên giá đến chín chữ số sao? Lúc xem tin tức cô còn ngó qua thêm mấy lần.

"Ôi, Tiêu Thanh Bình, anh cầm cho vững đấy, đừng run đừng run."

Tiêu Thanh Bình vội vàng thả cái hộp lại về két sắt, tay này run anh không khống chế được đâu.

Nhiếp Khôn Minh không hiểu nhiều về đồ cổ cho lắm: "Năm Thành Hóa sao? Vậy hẳn là đồ cổ triều Minh, hẳn là rất đáng tiền, phải không."

Lạc Di chăm chú nhìn trừng trừng vào chén hoa văn gà, xinh quá đi.

Loading...