Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 917

Cập nhật lúc: 2025-03-26 20:20:30
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Còn lão già khọm khẹm ông ta có cái gì chứ? Chỉ biết có bỏ tiền ra nhục nhã người, bọn họ khinh việc làm bạn với ông ta.

Lời như một chậu nước lạnh dội thẳng từ trên đầu xuống, tưới tắt lửa giận của Kim Woo Jung, ông ta khôi phục vài phần lý trí, mặt mũi trắng bệch.

Ông ta đã sai, không cần phải hỏi, nhưng chuyện này sẽ kết thúc như thế nào?

Muốn trách thì phải trách Lạc Di, thế mà lại không nằm ngửa ra mặc ông ta chà đạp.

Ánh mắt Lạc Di rơi lên người Kim Hyeon Jun, Kim Hyeon Jun không dám đứng ra, sợ bị liên lụy.

Hai người nhìn nhau, sắc mặt Kim Hyeon Jun lập tức thay đổi, anh ta nghiêng đầu chạy đi.

Lạc Di híp mắt lại, quát to một tiếng: "Kim Hyeon Jun, chú anh ở đây, anh chạy cái gì hả? Chú anh làm sai, nhưng tất cả đều vì anh, anh cũng không thể không quản chú ấy chứ."

Mọi người không hẹn mà cùng nhìn ra, cơ thể Kim Hyeon Jun cứng đờ, lập tức chạy nhanh hơn.

Đệt, này chẳng khác gì không đánh đã khai, còn chẳng có chút trách nhiệm nào, đúng là thứ đồ bỏ.

Kim Woo Jung chịu kích thích mạnh, cơ thể thoáng lắc lư, phun ra hai búng m.á.u tươi, từ đó hiềm khích giữa hai chú cháu cũng bị chôn xuống.

Ban tổ chức đại hội cấp tốc phản ứng lại, rất nhanh đã phát loa thông báo, tỏ ý bọn họ công chính không thiên vị, không bị đồng tiền dẫn dắt, sẽ bảo vệ thanh danh trong sạch của giới khoa học kỹ thuật vân vân, nói là sẽ kéo hai chú cháu Kim Woo Jung vào danh sách đen, vĩnh viễn sẽ không mở cửa cho bọn họ nữa.

Buổi đại hội kết thúc, mọi người đua nhau giải tán, Lạc Di quen được không ít người, ghi lại đầy thông tin.

Tiêu Thanh Bình và Lạc Di không vội rời đi, chỉ chuyển khách sạn, tính ở lại thêm mấy ngày, xem như nghỉ phép.

Hôm nay, trời nắng đẹp, hai người ngồi xe đến ngân hàng Thụy Sĩ, vừa xuống xe thì một bóng người đã lao ra từ góc tối.

Lạc Di giật nảy mình: "Bác cả, bác đúng là xuất quỷ nhập thần."

Nhiếp Khôn Minh ăn mặc rất lịch sự, so với lúc ở trong nước cứ như hai người khác nhau, khí chất cũng không giống.

"Vào trước đã."

Vào ngân hàng, Lạc Di lập tức nói muốn gặp quản lý, nhân viên công tác đưa bọn họ đến văn phòng.

Lạc Di lấy vật làm tin ra, đi thẳng vào vấn đề: "Tôi muốn mở két sắt 197306682."

Quản lý bình tĩnh nhìn cô cả buổi, Lạc Di bình thản nhìn lại ông ta: "Có vấn đề gì không?"

Cô chỉ qua đây thử vận may một chút, có thể lấy đồ ra được là tốt nhất, không lấy được, cô cũng không mất mát gì, phải không?

Lần trước người Nhiếp Khôn Minh phái đi không lấy được, lần này vừa hay cô ở Thụy Sĩ, liền tới thử chút xem rốt cuộc chuyện là thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-917.html.]

Quản lý nhẹ gật đầu: "Tôi có ba câu cần phải hỏi, đây là do chủ nhân của két sắt đặt ra lúc trước."

Lạc Di vuốt ve ngón tay: "Ông cứ hỏi."

Vẻ mặt quản lý rất nghiêm túc: "Chủ nhân của két sắt tên là gì?"

Lạc Di không chút nghĩ ngợi nói: "Lý Dương."

"Không đúng."

"Hả? Không đúng? Sao có thể như vậy?" Đầu óc Lạc Di nhanh chóng xoay chuyển, chẳng lẽ là tên tiếng Anh? Cô đổ mồ hôi hột, cô không biết tên tiếng Anh của Lý Dương nha.

Cô thuận miệng nói: "Chẳng lẽ là Dương Lý?"

Kết quả, quản lý gật đầu: "Đúng."

Lạc Di: ???

Nhiếp Khôn Minh: !!!

Tiêu Thanh Bình không nhịn được cười, đây xem như là chó ngáp phải ruồi đi.

Quản lý tiếp tục hỏi: "Người phụ nữ chủ nhân két sắt này thích nhất là ai?"

Lạc Di yên lặng: "Vương Khinh?"

"Không đúng."

Lạc Di bất giác nhìn về phía Nhiếp Khôn Minh, ông ấy biết không?

Nhiếp Khôn Minh nhìn qua lý lịch của Lý Dương, có ba người phụ nữ quan trọng nhất trong đời gã, chính là mẹ gã, Vương Khinh, còn có con gái gã.

Mẹ gã đã c.h.ế.t sớm, con gái gã… Trước mắt cũng không biết.

Ông ấy không khỏi hỏi: "Là Lạc Di sao?"

Gã vẫn khá yêu thương đứa con gái giả này, có lẽ đúng nhỉ.

"Sai rồi." Mặt mày quản lý càng nghiêm túc hơn: "Các người còn một cơ hội cuối cùng."

Lạc Di cực kỳ cạn lời, chẳng trách lần trước không lấy được, mấy câu hỏi này quá kỳ lạ rồi.

Thôi được, cô đã từ bỏ, tùy ý chọn đại một cái tên trả lời: "Vương Tiểu Lam."

"Chúc mừng cô, cô đã đáp đúng."

Loading...