Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 914

Cập nhật lúc: 2025-03-26 20:20:24
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tất cả mọi người đều có chiêu trò cũ giống nhau, nhưng thành tựu của anh vẫn rất hấp dẫn người khác, dưới sân khấu có nhiều kẻ ngo ngoe muốn động, cố ý muốn sử dụng bằng sáng chế độc quyền của anh.

Dù là những vật liệu kiểu mới, hay những luận văn nặng ký mà anh phát biểu về kỹ thuật hàng không vũ trụ đều khiến mắt người khác loé sáng.

Kim Hyeon Jun không thể không thừa nhận anh có chút tài năng, có vốn liếng để kiêu ngạo.

Giọng người dẫn chương trình vang lên: "Tiếp theo, chính là chuyên ngành máy tính. Người đọc bài diễn văn tuổi còn trẻ nhưng tài hoa hơn người, có thể xưng là ngôi sao mới sáng nhất trong ngành, người đó chính là..."

Khóe miệng Kim Hyeon Jun hơi cong lên, trên mặt mang theo nụ cười dè dặt, khẽ đứng dậy, chỉnh lại quần áo và đầu tóc, đảm bảo hình tượng của bản thân hoàn hảo nhất khi lên sân khấu.

"Bạn học Lạc Di đến từ Đại học Harvard."

Thân hình Kim Hyeon Jun cứng đờ, quay đầu khó tin nhìn về phía Lạc Di, sắc mặt Lạc Di phấn khởi, mỉm cười gật đầu với mọi người.

Anh ta hung dữ nhìn về phía Kim Woo Jung, không phải đã định là anh ta sao? Đã xảy ra chuyện gì?

Vẻ mặt Kim Woo Jung cũng mờ mịt, không rõ xảy ra chuyện gì, đối phương đồng ý, tiền cũng đã nhận!

Người bên cạnh anh ta hưng phấn kêu lên: “Chà, là một cô gái trẻ xinh đẹp, đáng yêu, lại có khí chất…Này, anh đứng lên làm gì?”

Đầu óc Kim Hyeon Jun trống rỗng, bị đả kích nặng nề, sao có thể như vậy?

Người bên cạnh nhìn anh với vẻ kỳ lạ, hỏi đùa: "Chẳng lẽ anh tưởng đó là mình à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-914.html.]

Anh ta không ngờ mình bị lộ chân tướng, Kim Hyeon Jun run rẩy, liều mạng lắc đầu: "Không, không, tôi chỉ muốn chúc mừng Lạc Di."

Vẻ mặt anh ta căng thẳng đến mức làm dấy lên lòng hoài nghi của các bạn đồng hành, phản ứng có hơi thái quá.

Kim Hyeon Jun khóc không ra nước mắt, trong lòng cực kỳ điên cuồng, còn phải cố gắng nở nụ cười, ra vẻ không có việc gì cả.

Lạc Di chậm rãi bước lên sân khấu, tư thế thanh lịch và nhàn nhã, bình tĩnh ung dung, không hề luống cuống.

Cô mỉm cười với mọi người, vô cùng duyên dáng và xinh đẹp: “Xin chào mọi người, tôi là Lạc Di đến từ Trung Quốc, đang là nghiên cứu sinh bậc tiến sĩ tại Harvard. Đúng vậy, tôi vẫn chưa tốt nghiệp, tôi mười tuổi đi học, mười sáu tuổi thi đậu Đại học Bắc Kinh, lấy được song bằng ngành vật lý và máy tính, hai mươi tuổi được nhận vào Harvard học bằng tiến sĩ, hai mươi hai tuổi đứng đây phát biểu.”

"Người khác đều nói tôi là thiên tài nhỏ biết học, năm nào cũng đứng đầu trong các kỳ thi, mỗi lần tôi chỉ quan tâm đến việc mình kém người thứ hai bao nhiêu điểm, có thể nói thông thạo bốn thứ tiếng một cách dễ dàng." Vẻ mặt cô nghiêm túc, lời lẽ đầy khí phách: "Bọn họ đều sai rồi, tôi rõ ràng chỉ là một kẻ lười biếng bình thường."

Khán giả bên dưới bị chọc cười: "Ha ha ha."

Thông thạo bốn thứ tiếng mà nói là người lười biếng ư? Đứng hạng nhất mỗi năm mà chỉ bình thường thôi sao? Có chút đáng yêu.

Lạc Di chững chạc, giọng điệu nghiêm túc nói hươu nói vượn: “Sự ra đời của bút ghi âm bắt nguồn từ việc tôi cảm thấy buồn chán trong khi nghỉ hè, nhàn rỗi không có việc gì làm nên vô tình tạo ra nó, vâng, tôi đã bỏ ra toàn bộ thời gian nghỉ hè."

“Còn MP3 là do tôi muốn nghe nhạc khi đi du lịch nhưng không được, tôi tìm khắp cửa hàng bách hoá cũng không tìm được thứ tôi muốn, không còn cách nào khác đành phải tự làm. Về phần USB là do tôi thi đậu Harvard, muốn mang thêm một ít tư liệu, nhưng quá bất tiện, ngay trên máy bay sang Mỹ tôi đã nảy ra ý tưởng này.”

Khán giả đang cười dần im lặng, kinh ngạc nhìn cô gái đang đứng trên sân khấu lấp lánh ánh đèn.

"Trời đất, tài giỏi như vậy, đâu phải người bình thường nào cũng làm được?"

Có người nhịn không được cất giọng hỏi: "Còn máy điều khiển trò chơi thì sao?"

Lạc Di chỉ vào bản thân, mặt mày cong cong: “Tôi là một người nhàm chán, suốt ngày đi bộ từ trường về học viện, không có cuộc sống giải trí phong phú, nhiều màu sắc, các bạn cùng lớp và tôi không có tiếng nói chung, nói tôi không giống người trẻ tuổi, nghe xong lời này tôi không vui, nên đã mày mò làm máy điều khiển trò chơi để mọi người cùng chơi, như vậy chẳng phải có chủ đề chung rồi sao? Máy điều khiển trò chơi đã ra đời như thế đấy."

Loading...