Bỏ lại những lời này, cô giơ ngón giữa lên rồi rời đi nghênh ngang.
Khiến Kim Woo Jung tức đến dậm chân.
Lạc Di hoàn toàn không để chuyện nhỏ nhặt này trong lòng, vốn không quen biết gì nhau, là người của hai thế giới.
Cô vào hội trường dành cho mạng lưới Internet máy tính, còn Tiêu Thanh Bình vào hội trường dành cho hàng không vũ trụ, hành trình không giống nhau nên chỉ có thể gặp mặt trong thoáng chốc vào buổi sáng, cùng ăn bữa sáng rồi nói chuyện vài câu, thời gian còn lại thì không gặp được nhau.
Làm việc liên tục trong mấy ngày kế tiếp, Lạc Di vô cùng mệt mỏi, nhưng tinh thần lại cực kỳ hưng phấn, bộ não hoạt động mạnh.
Buổi tối có buổi liên hoan trong ngành, giáo sư Johnson dẫn Lạc Di theo, quen được rất nhiều người có danh vọng, mọi người vốn không để ý tới người trẻ tuổi như Lạc Di, nhưng khi nghe cô đã có vài thành quả nghiên cứu khoa học, còn có tỷ lệ chuyển đổi* rất cao thì dành cho cô nhiều sự chú ý hơn.
(*Tỷ lệ chuyển đổi là tỷ lệ người truy cập vào website thực hiện một hành vi nào đó trên tổng lượng người truy cập vào website. Ví dụ như có bao nhiêu người đăng ký tài khoản trên tổng số người truy cập vào web.)
Lạc Di biểu hiện vô cùng khiêm tốn, lại khéo ăn khéo nói, biết cách ứng xử, hành động tự nhiên hào phóng, tiến lùi thỏa đáng khiến mọi người trong ngành đánh giá cao về cô hơn.
Lúc buổi liên hoan sắp kết thúc, ban tổ chức còn chủ động nói một câu với Lạc Di: "Hội nghị học thuật có một truyền thống nổi tiếng, cô có biết không?"
Lạc Di hơi ngơ ngác: "Đây là lần đầu tiên tôi tham gia nên không biết rõ lắm."
Ban tổ chức mỉm cười nói: "Lễ khai mạc của mỗi kỳ hội nghị đều do tiền bối đức cao vọng trọng trong ngành đọc diễn văn, còn nghi lễ bế mạc thì do nhân tài mới xuất hiện đọc diễn văn, đây gọi là truyền thừa ngành nghề, cô có hứng thú không?"
Đây là một vinh dự, tiền bối được lựa chọn thường là nhân vật dẫn đầu trong ngành, có thành tụ xuất chúng, là sự tồn tại khiến người khác phải ngước nhìn.
Còn nhân tài mới xuất hiện thì yêu cầu rất nhiều mặt như phẩm hạnh và học thức, thành tích nổi bật, đây là một kiểu cho thấy sự thừa nhận của người trong ngành.
Hai mắt Lạc Di tỏa sáng: "Có có, cảm ơn ngài."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-906.html.]
Người được chọn để đọc diễn văn là do người trong ngành chọn ra, đọc diễn văn trước những người có uy vọng của các ngành đang ngồi trong hội trường mang ý nghĩa rất to lớn.
Nó cũng đồng nghĩa với việc bạn không chỉ nổi tiếng trong ngành, mà còn có một vị trí nhỏ trong giới khoa học.
Lúc trước ban tổ chức không biết có người như thế, nhưng khi nghe giáo sư Johnson giới thiệu rằng cô học song song hai bằng đại học, mới hai mươi hai tuổi đã học liên thông lên tiến sĩ, trong tay có năm thành quả nghiên cứu khoa học hoàn thành độc lập, như vậy đã rất xuất sắc rồi.
Ở độ tuổi của cô, không có ai xuất sắc hơn cô cả.
Không chọn cô thì còn chọn ai đây? Mặc dù cô vẫn còn là một sinh viên đang đi học, trước đó chưa từng có tiền lệ như vậy.
"Vậy cô chuẩn bị đi nhé."
"Vâng ạ." Lạc Di chờ người ta đi mất, cười tủm tỉm nhìn về phía giáo viên hướng dẫn: "Cảm ơn thầy đã đề cử em."
Giáo sư Johnson ước gì học sinh của mình đạt giải nhất, nhưng cũng không dám nói ra câu này.
"Thầy chỉ đề cử thôi, quyền quyết định sau cùng không nằm trong tay thầy, vì em đủ ưu tú nên mới có tư cách để tỏa sáng trên đài."
Lạc Di vui vẻ ra mặt, một lần nữa bày tỏ rằng sẽ không làm ông ấy mất mặt.
Giáo sư Johnson không có gì phải lo, cô học trò này làm việc ổn định, rất có quy tắc.
"Để lát nữa thầy nói chuyện với người khác, biến chuyện này chắc chắn hơn."
Lạc Di rất biết ơn, giáo sư Johnson thật sự vô cùng tận tâm với cô, lúc trước cô không chọn nhầm giáo viên hướng dẫn.
Cô gửi một tin nhắn cho Tiêu Thanh Bình trước để tin vui này.
Liên hoan kết thúc, mọi người giải tán, Lạc Di đi theo đoàn người giáo sư Johnson về hướng cửa thang máy, bọn họ còn đang thảo luận một đề tài, vẫn chưa nói xong.