Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 896

Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:22:48
Lượt xem: 16

Tuy rằng anh không tin vào những thứ này, nhưng bọn họ cũng thật sự là quá xui xẻo rồi, chuyện đáng sợ như vậy mà bọn họ đều có thể gặp được.

Lạc Di chỉ cảm thấy rất là mệt mỏi, cả người nằm gọn ở trong lòng anh, nhưng lại vui vẻ đáp lời: “Ha ha, đại nạn không c.h.ế.t nhất định sẽ hạnh phúc đến cuối đời.”

Giáo sư Johnson hiền lành nhìn hai người trẻ tuổi: “Lần này cảm ơn sự giúp đỡ của các em rất nhiều, các em đã cứu tất cả mọi người.”

Nhất là Tiêu Thanh Bình, hành sự quyết đoán, đầu óc rõ ràng, thời khắc mấu chốt khi gặp nguy hiểm cũng không hề hoảng loạn, như vậy bọn họ mới có thể nhanh chóng bắt được bọn cướp.

“Ba tên cướp kia làm sao lại có thể bị ngất xỉu?”

Lạc Di mở to đôi mắt đen nhánh: “Lúc em bảo bọn họ đi kiểm tra ngân châm, hai nữ vệ sĩ của em đã thừa dịp hỗn loạn mà động tay động chân với bọn họ.”

Ừm, cô là một người vô hại, yếu đuối, không hề có một chút lực sát thương nào.

Tất cả đều do những người vệ sĩ lợi hại của cô làm, không liên quan gì đến cô đâu, đúng vậy, chính là như vậy.

Giáo sư Johnson cũng không suy nghĩ nhiều, cô học trò này của ông ấy có mấy người vệ sĩ đi theo bảo vệ bên cạnh thật sự không tệ, phản ứng của bọn họ rất nhanh, còn mạnh mẽ hơn so với phụ trách an ninh Raymond rất nhiều.

Lại nói tiếp, những tên cướp đã trà trộn lên chiếc máy bay này, phụ trách an ninh Raymond phải chịu trách nhiệm về việc này.

“Đoàng đoàng.” Có vài tiếng s.ú.n.g đột nhiên vang lên, đám người lập tức trở nên rối loạn, mấy người A Văn lập tức đẩy Tiêu Thanh Bình và Lạc Di ngồi xuống trước tiên.

“Lại xảy ra chuyện gì vậy?”

Trong đầu của Lạc Di lúc này chỉ có một suy nghĩ, toàn thế giới đều nên cấm sử dụng s.ú.n.g đi!

Sự hỗn loạn rất nhanh đã dừng lại, chỉ thấy từ bên trong máy bay có mấy người m.á.u chảy đầm đìa được nâng xuống, tất cả bọn họ đều là bọn cướp quần áo xốc xếch, bị lột mất áo khoác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-896.html.]

“Chết rồi sao? Là ai đã g.i.ế.c bọn họ?”

Sắc mặt của Raymond cực kỳ kém, anh ta phụ trách khắc phục hậu quả, kết quả lại không phát hiện có một tên phản loạn may mắn sống sót trà trộn vào trong đoàn nhân viên của phi hành đoàn, thời khắc quan trọng đã nổ s.ú.n.g để g.i.ế.c người diệt khẩu.

“Bọn cướp không phải chỉ có năm người, mà là sáu người, nhưng tất cả đều đã c.h.ế.t hết rồi, phi hành đoàn ban đầu đều đã... không may gặp nạn.”

Sắc mặt của mọi người đều rất là khó coi, nói cách khác, không hề lưu lại một người sống nào cả sao? Đầu mối bị đứt hết rồi? Thật là lo lắng.

Sân bay sắp xếp chỗ ở cho mọi người, điều kiện không được tốt lắm, là ký túc xá tập thể, tám người chen chúc ở chung một gian phòng, nhưng mà ở loại thời điểm này cũng chỉ có thể chen chúc như vậy mà thôi.

Thức ăn được cung cấp cho mọi người là bánh mì sữa bò, Lạc Di vừa mệt vừa buồn ngủ cho nên không có một chút khẩu vị nào, cô chỉ tùy tiện cắn hai miếng đã lập tức ngủ thiếp đi.

Tiêu Thanh Bình nhìn khuôn mặt đang ngủ vô cùng ngọt ngào của cô, vẻ mặt rất là dịu dàng, nhưng vừa quay đầu ánh mắt anh đã trở nên lạnh lẽo.

Anh ra hiệu, vệ sĩ lặng lẽ đi theo anh ra khỏi ký túc xá.

“Đây là thuốc mà tôi nhặt về.”

Thứ thuốc này là đồ mà Tiêu Thanh Bình đã cố ý ném vào trong góc lúc ở trên máy bay, thuốc này có thể lặng yên không tiếng động làm cho cả một phi hành đoàn hôn mê, nhưng mà chỉ cần hắt nước lên mặt là có thể phá giải loại thuốc mê này.

Kết quả nó lại trở nên vô dụng, tất cả bọn cướp đều bị trực tiếp bắt lại, lúc ấy vệ sĩ của anh mới đi nhặt thuốc về.

Tiêu Thanh Bình đem mấy thứ này cất kỹ, vẻ mặt vô cùng lạnh nhạt: “Nói đi.”

Vệ sĩ của anh cũng là bộ đội đặc chủng, thân thủ đương nhiên không có gì phải bàn cãi, về phương diện điều tra dò xét lại càng am hiểu.

“Tôi đã lặng lẽ tạt nước làm cho bọn họ tỉnh lại sau đó hỏi bọn họ vài câu, bọn họ đều là lính đánh thuê, tên cầm đầu là tên đầu trọc ở trong buồng lái, hắn cũng không biết được nhiều lắm, chỉ biết là có người đưa tiền để cho bọn chúng đem đoàn người ở trên máy bay này đi tới sa mạc Trung Đông mà thôi.”

Bọn họ cũng không có nhàn rỗi, rất bận rộn đi tìm hiểu tin tức.

Loading...