Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 862

Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:20:59
Lượt xem: 13

Tiêu Thanh Bình lập tức cúi đầu nhìn cô, lông mi dài dập dờn, làn da vừa xinh đẹp vừa linh động, đồng tử đen nhánh đảo tròn.

“Anh không nhận thư tình cũng không nhận hoa.”

Lạc Di chững chạc đàng hoàng dùng tay làm micro: “Bạn học Tiêu Thanh Bình, tôi muốn phỏng vấn anh một chút, cảm giác được nữ sinh nhiệt tình theo đuổi có cảm giác thế nào?”

“Thấy phiền, lãng phí thời gian đọc sách của tôi.” Tiêu Thanh Bình không hiểu chuyện tình cảm, trả lời một cách máy móc.

“Xì.” Lạc Di không nhịn được cười, con mọt sách: “Em đang cân nhắc có nên tặng cho anh một bó hoa hay không đây, xem ra anh không thích…”

Cô còn chưa nói hết câu, Tiêu Thanh Bình đã vội vàng mở miệng: “Anh thích hoa tường vi hồng.”

Lạc Di mở to hai mắt nhìn anh: “Anh thích hoa màu hồng nhạt ư? Lần đầu em biết đấy.”

Gương mặt Tiêu Thanh Bình đỏ bừng: “Anh thích ý nghĩa của nó.”

“Là gì vậy?”

Tiêu Thanh Bình quan sát ánh mắt rất dịu dàng của cô: “Lời thề tình yêu, nắm tay nhau đến già.”

Giọng nói trầm thấp lại lộ ra tình cảm dạt dào.

“Khi nào em tặng anh?”

Lạc Di đổ mồ hôi, sao anh lại biết được cả cái này vậy? Kiến thức như vậy cũng quá rộng rồi.

“Đợi em…”

“Blake.” Một nữ sinh chạy rất nhanh đến. Hai tay giang ra dáng vẻ muốn ôm.

Trong mắt Tiêu Thanh Bình hiện lên một chút không thích, lập tức rụt lại sau lưng Lạc Di: “Tiểu Di, em phải bảo vệ anh đấy.”

Lạc Di: “...”

Nữ sinh chưa kịp đến gần thì đã bị chặn lại, ánh mắt của cô ta nhìn Tiêu Thanh Bình nồng nhiệt: “Blake, hôm nay tôi không tặng sách, tôi tặng cậu một bài tình ca.”

Cô ta cầm một cây đàn ghita, trong bầu trời tuyết lớn chậm rãi hát tình ca: “Anh hỏi em yêu anh sâu bao nhiêu, em yêu anh mấy lần thì tình cảm của em cũng là thật, thích của em cũng là thật, mặt trăng soi rõ lòng em…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-862.html.]

Lại hát bài hát tiếng Trung, mặc dù phát âm hơi kì lạ, có chút vất vả nhưng vẫn có thể nghe hiểu.

Nhưng cô nhận ra, có rất nhiều người vây xem.

Lạc Di hơi bất ngờ: “Là bạn học của anh à?”

“Không phải, anh không biết cô ta, tự nhiên chạy đến nói thích anh.” Tiêu Thanh Bình chân thành nhờ vả: “Lúc trước anh chưa nói vì anh không hề để tâm đến, chúng ta đều là người làm chuyện lớn.”

Trước tiên anh đã từ chối nhưng người ta vẫn một lòng muốn đả động đến anh, thư và hoa chồng chất.

Anh thấy đây chỉ là nhất thời ham mê sắc đẹp, qua khoảng thời gian này thì sẽ tỉnh táo lại.

Anh nói với vẻ hời hợt, Lạc Di chớp chớp mắt: “Chuyện như thế này chắc là nhiều lắm nhỉ.”

“Ừm, quen rồi.” Tiêu Thanh Bình trêu đùa: “Trình độ được hoan nghênh của bạn trai của em ở trường, bây giờ cuối cùng em cũng được thấy rồi đấy.”

“Đây không phải là thích.” Lạc Di chỉ chỉ mặt anh, thẩm mỹ của phương Đông và Tây đều thống nhất kiểu khôi ngô tuấn tú, khí chất thanh cao lạnh lùng là loại rất dễ thu hút nữ sinh, lại thêm ánh hào quang học giỏi.

“Là đam mê nhan sắc của anh, coi anh như thịt đường tăng ấy.” Cô không kìm được hỏi một câu: “Cô ta không lạnh à? Tay không bị đông cứng à?”

Tiêu Thanh Bình vô thức sờ mặt cô, hơi lạnh: “Người phương tây ngày nào cũng uống sữa tươi ăn thịt bò bít tết nên tương đối cường tráng, cơ thể của em yếu đuối không thể đứng dưới tuyết quá lâu, nhanh đi thôi.”

Tiêu Thanh Bình ôm Lạc Di rời đi, thứ gì cũng không so sánh được với cơ thể của cô.

Lạc Di quay đầu nhìn thoáng qua: “Không xem biểu diễn sao? Vẫn chưa kết thúc mà.”

“Có gì đáng xem chứ? Lòe người thôi.”

“Blake!” Nữ sinh kia cũng không biểu diễn nữa, vội chạy đến cản hai người họ lại: “Đây là món quà tôi tặng cậu, hy vọng cậu sẽ thích.”

Là một chiếc khăn quàng cổ, giống với chiếc khăn trên cổ của cô ta, bên cạnh còn có một chiếc chìa khóa.

Lạc Di tò mò nhìn kĩ một chút, a, đây không phải là chìa khóa xe sao? Nhãn hiệu này cô biết.

Cô sợ đến đơ người, theo đuổi nam sinh có thể đập m.á.u đến mức này sao?

Vẻ mặt Tiêu Thanh Bình không thay đổi nhìn đối phương: “Bạn học này, bạn gái của tôi ở đây, chuyện cậu làm với tôi đã tạo thành rắc rối, sau này đừng làm loạn nữa.”

Nữ sinh kia lạnh lùng liếc nhìn Lạc Di một cái, ánh mắt hơi lạnh lùng nhưng lập tức nở nụ cười: “Ngại quá nhưng tôi thật sự thích Blake, cậu ấy đáng được tốt hơn.”

Loading...