Gã nhìn Lạc Di, ánh mắt đầy khiêu khích: "Sarah, em nói lại một lần nữa, bạn trai em là ai?"
"Là... Blake." Sarah run rẩy giống như sắp ngất đi, hai mắt đỏ hoe, "Xin lỗi Lạc Di, tôi và anh ấy thật sự yêu nhau, nhưng anh ấy lại sợ tổn thương cô, vậy nên đã giấu…”
Dáng vẻ yếu đuối của cô ấy rất đáng thương, nhưng Lạc Di lại không có chút thương cảm nào với cô ấy, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiêu Thanh Bình để xoa dịu tâm trạng đang cáu kỉnh của anh.
Cô lạnh lùng hỏi: “Vậy học trưởng Logan bên hệ luật thì sao?”
Sarah run rẩy như bị điện giật, điên cuồng lắc đầu: "Tôi không biết anh ấy."
Lạc Di liếc nhìn vệ sĩ bên cạnh rồi nói: "Đi dẫn học trưởng Logan đến đây."
Awen lập tức làm theo mệnh lệnh, Sarah vừa tức giận vừa sợ hãi, hét lên: "Không cần, đừng dẫn anh ấy đến đây, anh ấy không liên quan gì đến chuyện này."
Nhưng không ai chú ý đến cô ấy, mọi người đều muốn biết sự thật.
Rất nhanh, một chàng trai trẻ đẹp trai được đưa tới, anh ta nhìn thấy Sarah mắt liền sáng lên: "Em yêu, tại sao em không trả lời cuộc gọi của anh? Anh rất lo lắng cho em."
Anh ta tự nhiên bước tới muốn ôm Sarah nhưng lại bị ăn một cú đ.ấ.m mạnh, anh ta không kịp chuẩn bị, ngã bịch xuống đất.
Như thể Fath vẫn cảm thấy chưa đủ, gã nhào tới đánh anh ta thêm một cú, Sarah sợ đến mức hét lên: "Đừng đánh nữa, làm ơn, đừng đánh anh ấy, anh ơi."
Tiêu Thanh Bình vô thức kéo Lạc Di về phía sau, thật là dã man.
Nắm đ.ấ.m của Fath ngày càng hung dữ, còn khá điêu luyện, Sarah chỉ có thể quỳ trên mặt đất, run rẩy khóc lớn, không ngăn cản nổi.
Nhìn thấy sắp náo ra mạng người, Lạc Di nháy mắt, vệ sĩ liền tiến lên kéo Fath ra.
Lúc này Sarah mới bổ nhào qua, khóc nức nở.
Hai mắt Fath đỏ ngầu, hung tợn trừng mắt nhìn Sarah: "Bây giờ mọi người đều ở đây rồi, anh hỏi em lần cuối, rốt cuộc ai mới là bạn trai của em?"
Sarah khóc đến c.h.ế.t đi sống lại nhưng vẫn im lặng không nói.
Lạc Di khẽ lắc đầu, cảm thấy chẳng có gì thú vị: “Bọn họ muốn giải quyết chuyện nhà, chúng ta đi thôi.”
Cô đã gọi cho bảo vệ trường học, bọn họ rất nhanh sẽ đến đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-853.html.]
Fath tức giận đến đau ngực, gã cảm thấy mình bị sỉ nhục, thế mà lại bị đứa em gái lừa gạt!
Gã ra lệnh cho các vệ sĩ của mình: "Đánh cho tôi, đánh thật mạnh vào, đánh c.h.ế.t thì tôi sẽ chịu trách nhiệm."
Sarah vừa khóc vừa chặn ở phía trước: "Không được đâu, anh ơi, không cần, a."
Cô ấy hét lên một tiếng thảm thiết, cả người bay ra ngoài, đầu bị chảy máu, gãy mấy chiếc răng.
Mẹ nó, đến cả phụ nữ cũng đánh? !
Nicole sửng sốt, đột nhiên hiểu được thái độ sợ hãi anh mình như sợ hổ của Sarah: "Dừng tay, tại sao anh lại đánh cả em gái mình?"
Fath vô cùng thất vọng, đúng là một đứa đần độn, không đi quyến rũ người đàn ông gã chọn cho mà lại đi tìm người khác.
Ai cho phép nó yêu loại đàn ông như này? mù quáng! Còn làm gã bị bẽ mặt!
"Tôi dạy dỗ em gái, người ngoài đừng can thiệp."
Gã càng nghĩ càng thấy tức giận: “Lập tức đặt vé máy bay, đưa Sarah về nước, sắp xếp cho nó kết hôn càng sớm càng tốt.”
Sarah lăn lộn bò tới ôm đùi gã van xin, sống c.h.ế.t không chịu về nước, hiện trường vô cùng hỗn loạn.
Bảo vệ đã tới, Tiêu Thanh Bình liền kéo Lạc Di rời đi, bọn họ không nhúng tay vào mấy chuyện vớ vẩn này.
Mọi người không còn tâm trạng tổ chức tụ họp nữa nên đã hẹn để lần sau.
Lạc Di trực tiếp về phòng thí nghiệm của mình, cô dùng bữa rồi tập hợp mọi người lại.
"Từ ngay mai sẽ bắt đầu làm một dự án mới."
Tất cả mọi người đều rất hưng phấn: "Dự án gì thế?"
Lạc Di tuyên bố việc mình sẽ làm: "Game trí tuệ.”
“Hả?” Mấy gương mặt đều ngơ ngác.
Lạc Di biết, đã từng có một máy chơi game rất phổ biến, nhưng phải đến mười năm sau nó mới được chế tạo ra.
Cô từng nghe nói đến, nhưng chưa từng chơi qua, dù sao vào thời đại của cô, công nghệ đã rất phát triển, sớm đã không còn chơi những máy chơi game cầm tay đơn giản như thế nữa.