Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 847
Cập nhật lúc: 2025-03-25 18:34:56
Lượt xem: 23
"Nghe chút xem, từ đầu tới đuôi tôi chưa hề nói rằng tôi phát minh ra nó, anh Bach này, thủ đoạn mưu hại người khác xong lại ra tay cứu vớt này quá cũ rồi, giờ không lưu hành nữa, hay anh đi nghiên cứu thêm cách khác đi?"
Ha ha, cô vốn là người phát minh ra nó, cô sẽ đi báo cáo chính mình sao?
"Hôm trước tôi còn đề cập tới nó với thầy hướng dẫn của tôi, cũng thu âm lại, tôi cũng không lấy nó ra thương mại, không có điều luật nào quy định rằng không thể biểu diễn nó cả."
Tiêu Thanh Bình lạnh lùng bổ thêm một đao: "Có tiền là có thể muốn làm gì thì làm, nhưng vẫn có những người anh không thể làm gì được, trước khi hỏi chúng tôi, anh đã thử hỏi chính phủ Trung Quốc có đáp ứng hay chưa? Mỗi một du học sinh du học tại trường danh tiếng như chúng tôi đều được ghi tên vào danh sách, được theo dõi thời thời khắc khắc."
"Dĩ nhiên, chúng tôi cũng không phải con nhà bình thường, chúng ta thử chút xem không?"
Mỗi một bước đều bổ túc lỗ thủng.
Sắc mặt Bach rất đáng sợ, nhưng nhìn bảo tiêu hung hãn bên cạnh bọn họ như thuộc loại thân kinh bách chiến thì cuối cùng vẫn mạnh mẽ nhịn xuống.
Gã hiểu rõ một đạo lý, đó là trừ khi có thể làm đến mức tiêu trừ hết hậu hoạn, không thì không nên khinh địch động thủ.
Phần lớn sinh viên trường Harvard đều có xuất thân và địa vị, đặc biệt là những sinh viên trông đặc biệt khiêm tốn, nói không chừng họ có thể là con cái của những nhân vật quyền quý ở một quốc gia nào đó.
Một người dù có mạnh mẽ đến mấy thì đứng trước mặt một quốc gia cũng trở nên không đáng kể, họ có thể dễ dàng đè c.h.ế.t bạn.
Mẹ nó, thế mà gã lại không thể động vào hai tên sinh viên được?
Lạc Di thưởng thức gương mặt táo bón của gã, bỗng nhiên cười nói: "Không dùng sức mạnh được thì có thể bỏ tiền mua mà, cũng không phải việc gì lớn, có cần tôi giới thiệu giúp anh không?"
Bach híp mắt lại, luôn cảm giác mình bị bẫy rồi, là ảo giác sao?
"Cô biết?"
"Tất nhiên, tôi cũng đã quảng cáo miễn phí cho người ta rồi." Lạc Di cười hì hì nói: "Anh Bach, anh nên thấy được lợi ích khổng lồ trong đấy, đã thấy nên mới không kịp chờ đợi muốn độc chiếm thị trường, đúng không? Thật ra, có rất nhiều người thông minh, không chỉ có mình anh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-847.html.]
Thật ra phá giải nó cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn, nhưng muốn làm lớn, vậy bạn tuyệt không thể tránh khỏi rào cản độc quyền.
Như đã nói, mấy người đều coi trọng miếng ăn này đến thế thì sớm muộn gì việc kiện tụng cũng sẽ xảy ra, không hề bất ngờ.
Trừ khi các người có thể tránh được toàn bộ, hoặc ngoan ngoãn trả tiền.
Ồ, còn một cách nữa, đó là xử lý người nắm bằng sáng chế, bắt gọn, cả người thừa kế cũng không lưu lại.
Bach âm thầm cắn răng: "Cô cố ý."
"Tôi nghe không hiểu." Lạc Di cười cực kỳ vô tội: "Xét thấy có quen biết nên tôi khuyên anh một câu, thứ không nắm rõ thì không nên khinh địch chạm vào, nếu cứ nhất định phải chạm vào, vậy hãy nhớ đi tìm đội ngũ chuyên nghiệp nhất đi nhé."
Bach: “...”
Lời này không có điểm gì kỳ quái, nhưng sao từ miệng cô nói ra lại có vẻ kỳ quái như thế? Cô có lòng tốt như vậy sao?
Tiêu Thanh Bình chen vào một câu: "Email? Chỗ anh có mấy đàn anh đàn chị lớp trên cũng cảm thấy rất hứng thú, đang định bàn luận kỹ càng với người nắm bằng sáng chế một chút."
Ừm, phải sắp xếp lớp trên rồi.
"Thế ạ?" Lạc Di kéo cánh tay anh, hai người dính nị với nhau như sam: "Ánh mắt lớp trên của anh không tệ đâu, theo em thấy, tiềm lực của email tương đối lớn, có thể trong tương lai sẽ mang đến lợi nhuận khổng lồ đó."
Tiêu Thanh Bình trưng gương mặt nghiêm túc: "Em cảm thấy sẽ đạt trị giá bao nhiêu?"
"Tương lai sẽ giá trị mấy chục tỷ đô la Mỹ." Lạc Di cũng nghiêm túc y chang: "Bây giờ ấy mà, cũng đã đáng giá mấy trăm triệu rồi."
Bach trợn trắng mắt, lừa đảo! Còn mấy chục tỷ nữa chứ!
Tiêu Thanh Bình có chút động tâm: "Không thì, chúng ta tự làm?"
"Em không có nhiều tinh lực vậy đâu." Lạc Di chỉ chỉ bản thân: "Em là sinh viên, anh cũng thế, sao mà có thời giờ được?"