Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 831

Cập nhật lúc: 2025-03-25 18:34:19
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tất nhiên không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn.

Mà thôi, đây là lựa chọn của Helen, cô ta tự gánh lấy hậu quả.

Lúc đối xử với đối thủ cô cũng không dịu dàng như vậy đâu.

"Phải vậy không?"

Giọng áy náy của Helen vang lên: "Annie, tôi với luôn xem cô là người bạn tốt nhất, sau này có chuyện gì cứ tìm tôi, nhất định tôi sẽ giúp."

Lạc Di cúp điện thoại, cười đến là đáng yêu, nhưng lại khiến Tưởng Kiện Vân ngồi bên kia rùng mình một cái.

"Lạc Di, cô không sao chứ?"

Lạc Di nhàn nhạt liếc mắt nhìn anh ta, thuận tay rút ra một chiếc điện thoại: "Đoàn trưởng Vương, là cháu đây, đúng 20 giờ tối giờ Bắc Kinh ngày mai ta tổ chức buổi họp báo sản phẩm mới đi ạ, tung máy ghi âm và mp3 đời thứ hai ra toàn cầu."

"Được." Cả hỏi Vương Trung Nghị cũng không hỏi nhiều một tiếng.

"Bảo nhà máy điện tử trong nước tăng ca làm việc, cháu muốn chiếm thị trường nước Mỹ trước."

"Được."

Lạc Di để điện thoại xuống, nhìn về phía Tưởng Kiện Vân: "Nhà ngoại giao Tưởng, anh hãy thông báo cho nhà máy chính, để họ thâu đêm bắt đầu chuẩn bị cho việc phân phối Dubhe thế hệ hai và Merak thế hệ hai, tôi muốn nhìn thấy sản phẩm lan rộng khắp nước Mỹ, nhớ bảo mật hành động, chỉ cần chờ họp báo trong nước bắt đầu thì hãy lập tức bán ra ngay."

Giọng nói của cô rất bình thản, lại khiến Tưởng Kiện Vân cảm nhận được khí c.h.é.m giết: "Được."

Mở cửa, nhà ngoại giao Chương hấp tấp bước ra ngoài, tay siết chặt chiếc vali màu đen: "Lạc Di, bác đi trước, lần sau gặp lại."

Lạc Di phất tay với ông ấy: "Vâng, chúc bác lên đường bình an."

Tưởng Kiện Vân nhìn nhà ngoại giao Chương gấp gáp hành động thì lại nhìn sang Lạc Di, thoáng chần chừ một giây: "Lạc Di, giữ liên lạc mọi lúc mọi nơi nhé."

"Được."

Hai người hấp tấp đến, lại hấp tấp đi, ai cũng không hỏi nhiều thêm một câu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-831.html.]

Đầu bếp Phương gọi mọi người ngồi xuống, cơm tất niên đã xong.

Nồi canh lớn được đặt ngay chính giữa, lại thêm sáu món nguội, sáu món nóng, hai món tráng miệng, bày đầy cả bàn.

Lạc Di cảm thấy hứng thú với nồi canh lớn nhất, vừa bắt đầu đã gắp ngay một con bào ngư ngậm đầy nước canh, hương vị đậm đà thơm phức.

Cô không khỏi giơ ngón tay cái lên, nhấn like.

Củ cải trắng bên dưới cũng ăn rất ngon, củ cải trắng mềm như sáp, vừa thơm vừa mọng nước, cảm giác vị còn ngon hơn cả thịt.

Mặt khác, bún rất chắc, không nhão, thơm nhưng không béo ngậy, cắn miếng nào miếng nấy đều tràn ngập nước cốt, cực kỳ thỏa mãn.

Lạc Di ăn rất vui vẻ, nhưng rất nhiều người lại vì một quyết định của cô mà gấp gáp chạy đến gãy chân, nhanh chóng chuẩn bị.

Tiêu Thanh Bình có thể ăn tết cùng với Lạc Di cũng cảm thấy rất vui vẻ, hai người không trở về chung cư mà ở lại biệt thự.

Ngày mai là cuối tuần, không cần lên lớp, mọi người cùng nhau đón giao thừa, đánh bài một chút, rồi xem tivi, các tiết mục lần lượt lên sóng, tiếng cười cười nói nói cứ vang lên không dứt.

Lạc Di chợt nhớ tới một chuyện, cô nhanh chóng lôi một chiếc vali từ trong phòng ra: "Em có chuẩn bị quà năm mới cho mọi người nè."

"Gì vậy?" Mọi người vui vẻ vây quanh.

Mỗi người một chiếc khăn quàng màu đỏ chót, một bộ găng tay, ngoài ra nữ sinh có thêm một sợi dây chuyền, nam sinh thì là chiếc đồng hồ đeo tay, ai ai cũng có phần.

Tiêu Thanh Bình lại không có, anh nhìn Lạc Di một cái: "Của anh đâu?"

Sao Lạc Di có thể quên anh được: "Quà của anh còn đang trong phòng đấy, em cố ý để riêng ra, giờ em đi lấy."

Cô chạy bịch bịch bịch vào phòng ngủ, dù chỉ thỉnh thoảng mới ở đây, nhưng ngày nào phòng ngủ cô cũng được người quét dọn, rất sạch sẽ.

Cô cầm lấy cái hộp trên bàn học chạy ra ngoài, lại nhào vào một vòng ôm ấm áp, là Tiêu Thanh Bình vào theo.

Tiêu Thanh Bình ôm chặt lấy Lạc Di, hung hăng hôn cô mấy cái: "Anh không muốn đón giao thừa chung với bọn họ một chút nào, thật ồn ào."

Đi đâu cũng đụng cả đám người, chẳng có lúc riêng tư.

Hai tay Lạc Di ôm lấy anh, mặt đong đầy ý cười: "Tết nhiều người mới náo nhiệt mà."

"Anh không thích." Tiêu Thanh Bình có chút tùy hứng: "Sang năm chỉ hai ta thôi."

Loading...