Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 828

Cập nhật lúc: 2025-03-25 18:33:51
Lượt xem: 26

Là món trộn, gì cũng có, mấy tầng liền, xếp từng tầng như màn xiếc chồng người, dưới cùng là đủ loại rau, ở giữa thịt gà, vịt, cá, trên nhất là hải sâm, tôm, bào ngư, trông rất bắt mắt.

Lạc Di vô cùng muốn ăn.

“King kong.” Chuông cửa reo lên, một lát sau, A Văn mang theo hai người đi vào.

Là người quen, nhà ngoại giao Chương, từng quen Lạc Di và Tiêu Thanh Bình, đang theo dõi hãng điện tử của nước Mỹ.

Tiêu Thanh Bình ra nước ngoài du học cũng do ông ấy chăm sóc.

Cho nên là người quen, không phải người ngoài.

Nhà ngoại giao Chương mang tới rất nhiều đồ tết, ăn, uống, dùng đủ cả, nghĩ rất chu đáo.

Tiêu Thanh Bình nhận lấy không hề khách khí, người quen mà, khi về lại tặng một phần quà là được.

Lạc Di nhìn ra phía sau nhà ngoại giao Chương, nhíu mày, lại cười híp mắt, vẫy tay: “Anh rể, là anh à.”

Nhà ngoại giao Chương ngây người: “Sao cậu ta lại là anh rể của cháu?”

Lạc Di chỉ có một đứa em trai ruột, không có chị gái.

Lạc Di cười giải thích: “Thầy em là cha vợ của anh ấy, vợ anh ấy là sư tỷ của em.”

Bọn họ chỉ có duyên gặp một lần khi cô đến chúc Tết ông Mạc.

Tưởng Kiện Vân cũng rất bất ngờ, anh ấy nhớ cô bé này, đệ tử cuối cùng mà cha vợ đắc ý nhất, còn tặng cho họ ba cái đồng hồ đeo tay.

“Lạc Di, sao em lại ở đây? Đi du lịch hả? Còn chưa cảm ơn em đã tặng đồng hồ nữa, rất có ích, đã cứu mạng Tiểu Duyệt.”

Lạc Di sợ hết hồn: “A? Có chuyện gì vậy ạ?”

Tưởng Kiện Vân chỉ nói đơn giản, con trai anh ấy ở nước ngoài bị bắt có, lúc quan trọng đã tìm được nó nhờ định vị.

Tên bắt cóc bị bắt lại chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ, hắn ta còn không dám tin, không ngừng hỏi sao họ lại tìm được.

“Tiểu Duyệt không sao chứ ạ?” Đó là đứa cháu ngoại mà thầy yêu thương nhất, đứa bé đó cũng rất đáng yêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-828.html.]

Tưởng Kiện Vân còn thầm sợ hãi, nhưng không thể hiện ra mặt: “Không sao, chỉ sợ hãi chút thôi.”

Nhà ngoại giao Chương nhíu mày: “Lạc Di, cháu thiên vị nha.”

Lạc Di chỉ vào đồng hồ đeo tay của ông ấy: “Dạ được, cháu sẽ cài đặt cho bác.”

Nhà ngoại giao Chương lập tức cởi đồng hồ ra, đưa cho Lạc Di. Cô nhìn kĩ, phát hiện nó rất đắt.

Cô thuận miệng hỏi: “Chỉ tiêu của bác năm nay đã hết chưa?”

Nội bộ bọn họ có định mức, có thể mua một vào thứ tốt với giá thấp.

Nhà ngoại giao Chương rất hiểu Lạc Di, đã quen rồi thì sẽ không khách khí với người ta, dĩ nhiên, có chỗ tốt cũng sẽ nghĩ đến mình: “Cháu muốn gì?”

“Cháu muốn mấy cái điều hòa.”

“Mấy cái á? Bác không có bản lĩnh đó.” Nhà ngoại giao Chương đã quen với cái kiểu ngựa thần lướt gió tung mây của cô rồi: “Sao cháu không đi tìm bác cả cháu ấy? Bản lĩnh của ông ấy lớn hơn bác.”

“Ông ấy quá bận.” Lạc Di mím môi: “Được rồi, cháu xem trước đã, nếu không được thì cháu làm mấy cái.”

Nhà ngoại giao Chương: … Làm? Không hồ là Lạc Di.

“Nếu là tự làm, cho bác mấy cái.”

“Ok.”

Tưởng Kiện Vân nhìn mà ngây người, nhà ngoại giao Chương là cấp trên lúc trước của anh ấy, dĩ nhiên, cấp bậc bây giờ cũng cao hơn anh ấy.

Trong ấn tượng của anh ấy, nhà ngoại giao Chương là người ôn hòa như ngọc, khiến người ta có cảm giác như ngồi trong gió xuân, rất chú trọng lễ nghi, mọi việc đều khách khí.

Nhưng giờ ông ấy lại nói chuyện với Lạc Di, quen biết không cần giữ lễ, muốn cái gì thì nói cái đó.

“Hai người rất thân sao?”

Vẻ mặt nhà ngoại giao Chương nghiêm túc lại: “Tôi trịnh trọng giới thiệu nhé, đây là Tưởng Kiện Vân, nhà ngoại giao tới thay tôi; đây là Lạc Di, đây là Tiêu Thanh Bình, là đối tượng cần được bảo vệ trọng điểm, hơn nữa còn phải phục vụ cho họ, muốn gì cho đó.”

Tưởng Kiện Vân vô cùng ngạc nhiên. Trước khi tới, anh ấy vô cùng tò mò về nhân vật trong hồ sơ tuyệt mật.

Kết quả, nhân vật đó lại là Lạc Di?

Lòng anh ấy sôi sục lên, mặt vẫn tỉnh bơ: “Được.”

Loading...