Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 827

Cập nhật lúc: 2025-03-25 18:33:49
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Fath nói không ngừng, nhưng Tiêu Thanh Bình lại không để ý, cứ nhìn chằm chằm vào cửa phòng học.

Vừa thấy Lạc Di, anh lập tức tiến lên đón, nhận lấy cặp sách của cô, tiện tay nhét cho cô một viên kẹo lạc làm thủ công: “Có mệt không?”

Kẹo này do đầu bếp A Phương làm, ông ấy chú ý tỷ lệ phối nguyên liệu, mùi sữa rất thơm, còn rất ngọt, lại không dính răng, mọi người đều thích ăn. Bình thường mọi người đều bỏ sẵn trong túi, khi nào đói bụng thì ăn để bổ sung năng lượng.

Lạc Di lột vỏ kẹo ra, cắn một tiếng, vừa xốp vừa ngon, nhất thời lộ ra nụ cười thỏa mãn: “Không mệt.”

Fath nhìn Lạc Di, nhưng vừa nhìn đã thấy Tiêu Thanh Bình lạnh lùng tiếc qua. Người này bị mắng cũng không đi, thật là phiền.

“Nhìn gì vậy?”

Fath l.i.ế.m môi: “Tôi cũng muốn ăn, cho tôi một cái đi, không, hai cái.”

Hóa ra không phải nhìn người, mà là nhìn kẹo.

Tiêu Thanh Bình: … Mẹ nó chứ, thần kinh.

Lạc Di dở khóc dở cười, anh không phải là hoàng tử Ả Rập giàu có à? Còn thèm ăn kẹo sao?

Fath không thiếu kẹo, nhưng nhìn Lạc Di ăn vui vẻ như thế, gã lập tức cảm thấy kẹo này rất ngon.

Gã rất giống trẻ con, không thích ăn cơm nhà, thèm cơm nhà người khác.

“Cho anh đây, cút đi.”

Rốt cuộc Fath cũng ăn được kẹo, không quá ngọt, nhưng mùi vị thơm xốp rất tuyệt, vào miệng là tan, còn muốn ăn nữa.

Quả nhiên, kẹo của người khác rất ngon.

Sarah nhìn anh trai, vẻ mặt cứng lại, anh mình thật là… Ầy, hơi mất mặt.

Tiêu Thanh Bình dắt tay Lạc Di đi xa, Fath lấy lại tinh thần, đuổi theo: “Blake, cậu nhất định phải tham gia tiệc sinh nhật của tôi tối nay, tôi giới thiệu người quyền quý hàng đầu thế giới cho cậu, ví dụ như hoàng tử nước Anh, con gái tổng thống nước Mỹ…”

“Không đi.” Giọng Tiêu Thanh Bình cực kì lạnh lùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-827.html.]

Anh không cần kết giao, sứ mệnh của anh chính là học thành tài rồi về nước.

Làm công việc nghiên cứu khoa học, chỉ cần có thành tích là được.

Fath vô cùng tức giận: “Cậu đừng có ngốc, kết giao với những người đó, đời này cậu có thể ngang ngược.”

“Không cần.”

Từ ngày đầu tiên Fath quen Tiêu Thanh Bình đã biết anh khác những người khác, nhưng không ngờ anh lại không hiểu cách đối nhân xử thế.

Cơ hội mà người khác cầu còn không được đã ở trước mắt, anh lại không thèm nhìn.

Quá đặc biệt, đặc biệt đến mức… Vẫn muốn quấn lấy anh!

“Vì hẹn hò với cô ấy nên cậu mới không chịu đi sao? Cậu thật không biết phân biệt nặng nhẹ, đàn bà thôi, vui đùa…”

Tai Lạc Di bị bịt chặt, cô ngẩng đầu khẽ mỉm cười.

Fath còn muốn khuyên nhưng lại bị mấy người mặc đồ đen ngăn lại, không cho phép tới gần anh một bước, chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ đi xa.

Gã tức giận, mắng Sarah: “Lần nào em cũng giả vờ câm thế? Sao không chủ động bắt chuyện? Sao em ngu thế? Em đẹp hơn cô gái kia cả trăm lần, em phải dùng sắc đẹp…”

Sarah đã quen rồi, ngoan ngoãn lắng nghe một hồi rồi yếu ớt nói: “Nhưng mà, rất nhiều người nói cô ấy đẹp hơn em, anh không cảm thấy cô ấy đẹp sao?”

Cô ấy cũng cảm thấy Lạc Di rất đẹp, khí chất nổi bật, tự tin lại xinh đẹp.

Fath liếc mắt: “Mặt dẹt như thế, đẹp cái mẹ gì, kiểu ngũ quan lập thể, đường nét rõ ràng như em mới là người đẹp. Nhưng em vô dụng!”

Được rồi, mắt thẩm mỹ của phương Đông và phương Tây khác nhau.

Khi Lạc Di và Tiêu Thanh Bình về đến nhà, mọi người đang chiên thịt viên, làm chả cuốn, gói sủi cảo, mùi vị Tết nồng đậm.

Vừa mở cửa ra mùi thơm đã bay vào mũi, Lạc Di khịt mũi, cũng muốn ăn.

Chả cuốn và thịt viên được chiên xong vàng óng, rất bắt mắt. Lạc Di gắp mấy cái lên ăn, chả cuốn giòn tan, nhân thơm ngát, rất ngon.

Tiêu Thanh Bình rứt khoát làm cho cô một chén nhỏ, bỏ hết những thứ cô thích ăn vào. Cô bưng chén, vừa ăn vừa đi vòng quanh: “Chú Phương, chú đang làm gì thế?”

“Làm đồ ăn, có vào món miền Nam thường ăn vào ngày Tết.”

Loading...