"Chúc mừng hai người, nhất định em sẽ đi." Lạc Di vẫn luôn cho rằng bọn họ không thể lâu dài được, hai người làm rất nhiều chuyện đấu đá với nhau vì ích lợi, không ngờ vậy mà vẫn tu thành chính quả.
Xem ra, mắt nhìn của cô trong chuyện này không được tốt lắm.
Bỗng nhiên Ada kéo tay Lạc Di đặt lên bụng mình, Lạc Di tỏ vẻ ngơ ngác, ý gì đây?
Trong mắt Ada tràn đầy sự dịu dàng, vô cùng hưng phấn: "Bảy tháng sau sẽ có một em bé chào đời, em có bằng lòng làm mẹ đỡ đầu của nó không?"
Lạc Di bừng tỉnh, là bác sĩ bảo cưới: "Em không tin đạo Cơ Đốc."
Ada trợn mắt há hốc mồm, ấy chết, cô ta quên Lạc Di không có tín ngưỡng, chỉ tin vào bản thân, là một người hoàn toàn theo thuyết vô thần.
Lạc Di rất thích những đứa bé ngoan ngoãn, những đứa bé không quấy phá đúng là thiên thần nhỏ, còn quấy phá thì... Trực tiếp cho vào danh sách đen.
"Có điều, đến lúc đó em vẫn sẽ tặng một món quà lớn.”
Ada lập tức ôm lấy cô, hưng phấn hỏi: “Là cái gì thế?”
Quan tâm chuyện cô tin cái gì làm gì, chỉ cần có thể mang đến ích lợi thì chính là bạn tốt.
Lạc Di tiết lộ một chút, cười đầy bí ẩn: "Chắc chắn chị và Richard sẽ thích.”
Vừa thấy nụ cười này, nhịp tim Richard đập nhanh hơn, mỗi lần cô cười như vậy thì đều có sản phẩm mới xuất hiện: "Tôi bắt đầu mong đợi rồi đấy.”
Những vị khách mà Helen mời tới là giáo sư và sinh viên của những trường đại học xung quanh, hoặc là bạn thân của mình.
Còn mời dàn nhạc và ca sĩ bậc nhất tới khuấy động bầu không khí, mọi người khiêu vũ với nhau, không khí vô cùng náo nhiệt.
Lạc Di ngại trên sàn nhảy quá chen chúc nên không muốn chen vào, chỉ ăn rồi uống, nói chuyện với người khác.
Vào lúc đang vui vẻ thì có một bàn tay duỗi đến trước mặt cô: “Có thể mời cô nhảy một điệu không?”
Không ngờ lại là Fath, gã mời Lạc Di khiêu vũ? Sao lại kỳ quái như thế chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-822.html.]
Tiêu Thanh Bình nhìn gã bằng ánh mắt đề phòng, ôm chặt Lạc Di: "Ngại quá, bạn gái tôi không muốn nhảy với anh.”
Fath hừ lạnh một tiếng: “Blake, cậu đang hạn chế sự tự do của người khác đấy, vậy là không đúng đây, rõ ràng cô ta rất muốn nhảy.”
Tiêu Thanh Bình cứ có cảm giác gã có ý đồ xấu, không làm chuyện gì tốt cả: "Cô ấy không muốn.”
"Cô ta rất muốn.”
Làm đương sự, Lạc Di ung dung thong thả uống nước, mở to đôi mắt để xem diễn.
Ai ngờ, đốm lửa này lập tức đốt tới người Lạc Di, Fath hung hăng trừng mắt nhìn cô một cái: "Cô thấy hai người đàn ông cãi nhau vì mình, có phải thấy đắc chí lắm không?"
Lạc Di cảm thấy đây là lúc nên rút con át chủ bài, cô xin giấy bút từ nhân viên phục vụ, vài nét bút loẹt xoẹt rồi nén tờ giấy cho Fath: "Nếu anh có thể giải được đề này thì tôi có thể khiêu vũ với anh.”
Tiêu Thanh Bình cau mày: “Tiểu Di.”
Lạc Di đưa mắt ra hiệu với anh, Tiêu Thanh Bình nhìn về phía đề bài theo bản năng, ngay sau đó khóe miệng giật giật, thật nghịch ngợm.
Fath thấy chỉ có một đề, cảm thấy vẫn có khả năng vớt vát lại.
"Được, quyết định như vậy đi.”
Học sinh dốt nghiên cứu mười phút, thống khổ thừa nhận, gã không biết làm đề này.
Nhưng gã không cam lòng thất bại, kiên cường tỏ vẻ: "Tôi đi WC một chuyến, sẽ có đáp án ngay thôi.”
Thật ra là làm gì có chuyện đi WC, mà là tìm người để giải đề.
Đêm nay là buổi tụ tập của những người tài giỏi, vậy nên kiểu gì cũng có người giải được thôi.
Gã có tiền mà, đập cũng có thể đập ra một đáp án, người ta cũng không quy định là không thể gian lận, đúng không.
Kết quả, hỏi hết một vòng, làm rất nhiều người khó chịu, còn có một vị giáo sư nhìn chằm chằm Fath bằng đôi mắt toả sáng lấp lánh: “Là ai ra đề thế? Mau nói cho thầy biết đi.”
Fath cảm thấy này biểu cảm của người này có gì đó không đúng rồi: “Là tôi…” Đề đánh đố với người khác có gì không đúng sao? Sao vẻ mặt mọi người lại kỳ quái như thế.