Rất hiếm khi Lạc Quốc Vinh nhớ lại chuyện cũ, quá đắng quá gian nan, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, còn bị khinh bỉ suốt.
"Đúng vậy, hồi nhỏ không có đồ ăn, đói bụng lắm, nên giờ liền ôm lòng yêu thương nhiệt tình với thức ăn không gì sánh bằng. Anh đừng chê cười chứ, đều do chúng tôi làm cha làm mẹ không có bản lĩnh, không phải do con nhỏ."
Nhiếp Khôn Minh chợt cảm thấy nhói lòng, ánh mắt nhìn Lạc Di lại càng thêm phần từ ái, bộ dáng cô khi còn bé vẫn rành rành trước mắt ông ấy, vóc người nho nhỏ, chiếc cằm thon thon, quần áo toàn là mảnh vá.
"Ham ăn cũng không phải khuyết điểm, có gì đâu mà chê cười? Hẳn tôi còn phải cảm ơn hai người đấy chứ, hai người đã nhọc nhằn vất vả nuôi con khôn lớn, bồi dưỡng con bé thành tài, cống hiến rất nhiều cho nước nhà."
Ngô Tiểu Thanh cười khổ một tiếng: "Con bé tự học thành tài, chúng tôi không giúp nó gì cả."
Lạc Di đẩy đĩa trái cây đến trước mặt cha mẹ, ra hiệu bọn họ ăn cùng: "Cha mẹ cho con ăn mặc đã là sự giúp đỡ lớn nhất rồi ạ."
Lạc Quốc Vinh xoa đầu con nhỏ, mắt đong đầy tình cảm ấm áp.
"Tiểu Di nói đúng đấy, chú dì, sau này con và Tiểu Di sẽ cùng hiếu thảo với hai người." Tiêu Thanh Bình rất thương bạn gái, nhưng lúc đó ai cũng không còn cách nào khác: "Sau này nếu chúng con bận quá, chú dì giúp chúng con trông con nhỏ nhé."
Khóe miệng Lạc Quốc Vinh khẽ giật một cái, nửa câu đầu còn xem như bình thường, nửa câu sau thì… Còn con nhỏ nữa chứ, nghĩ xa thật.
Ông liếc xéo anh nói: "Bớt nghĩ ba cái thứ kia đi, đều lo học cho giỏi vào. Tiểu Di à, con phải ngoan một chút, bớt gây chuyện lại, nhưng cũng không cần sợ phiền phức."
Lạc Di rất hiểu chuyện: "Vâng ạ, cha."
Nhưng ai cũng biết vẻ ngoan ngoãn của cô chỉ là vẻ ngoài, bên trong lại là một cô thiếu nữ táo bạo.
Mấy ngày sau đó, Tiêu Thanh Bình dẫn cả gia đình lớn dạo quanh khắp nơi, người nhà họ Lạc được mở rộng tầm mắt một lần, cảm giác thứ gì cũng mới lạ.
Họ còn mua không ít quà lưu niệm, dự định về nước sẽ tặng cho người thân bạn bè.
Tới ngày tân sinh viên báo danh, sáng sớm người nhà họ Lạc đã thức dậy, kích động tiễn Lạc Di đi báo danh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-809.html.]
Sân trường vô cùng rộng lớn, chia thành mấy khoa, nơi nơi toàn là sinh viên, người đến người đi.
Dưới sự dẫn dắt của Tiêu Thanh Bình, rất nhanh cô đã hoàn thành thủ tục báo danh, nhận được nhãn dán ký túc xá. Điều kiện của ký túc xá rất tốt, bốn phòng ngủ một phòng khách, mỗi người đều có một phòng riêng, buồng vệ sinh thì cả bốn dùng chung.
Ban đầu Lạc Di không muốn ở lại trường, nhưng Tiêu Thanh Bình nói ở Mỹ sinh viên năm thứ nhất đại học đều phải trọ ở trường.
Vậy cũng hết cách rồi, ở thì ở thôi, một năm cũng nhanh qua mà.
Ký túc xá không có người khác, cô là người đến đầu tiên.
Lạc Nhiên chỉ vào cửa một phòng ngủ: "Chị, cái này dán tên của chị."
"Vậy đó là phòng của chị." Lạc Di nhẹ nhàng đẩy cửa ra, quét dọn sạch sành sanh, một cái giường một cái giá sách, còn có một tủ sách.
Ngô Tiểu Thanh lưu loát sắp xếp đồ đạc, trải giường chiếu, dẹp quần áo, bày trí căn phòng.
Bà cũng không cần những người khác hỗ trợ, một mình làm rất vui vẻ.
Từ giờ đứa nhỏ nhà mình đã trở thành sinh viên trường đại học nổi tiếng rồi, thật tốt.
Điều duy nhất không tốt là, cũng không biết cần mấy năm Tiểu Di mới lấy được bằng tiến sĩ nữa.
Đúng, đứa nhỏ này cứ nhất quyết phải lấy bằng tiến sĩ cho được, đúng là hết cách với cô mà.
Sắp xếp mọi thứ xong, cả đoàn người dự định đến căn tin ăn trưa.
Tiêu Thanh Bình dẫn bọn họ dạo một vòng sân trường, ở đây có đến mấy căn tin.
Bọn A Văn A Vũ quan sát mỗi một chỗ vô cùng cẩn thận, còn lấy sổ với bút ra không ngừng ghi chú.
Phải nắm rõ mọi xó xỉnh trong trường học, đây chính là bài học của bảo tiêu.