Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 808

Cập nhật lúc: 2025-03-25 18:32:45
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhiếp Khôn Minh cũng không muốn ép cô, chỉ là muốn nhắc nhở cô vài câu mà thôi.

"Tôi cũng chỉ hỏi phương hướng, chứ không phải đòi thành quả nghiên cứu khoa học gì. Có học thì cũng đừng quên nghiên cứu dự án đấy, một năm một dự án, cháu đã đồng ý rồi. Sau này học tập sẽ còn bề bộn nhiều việc, cháu nên sớm nghĩ phương hướng trước đi…"

Cháu cứ bày cái thái độ ra, để ít người yên lặng lại đã.

Lạc Di vuốt ve chiếc ly, vẻ mặt bình tĩnh nói: "Thật ra, cháu đã nghĩ ra rồi."

Tiêu Thanh Bình bưng một đĩa trái cây ra, vừa nghe vậy thì khiếp sợ không thôi.

Nhiếp Khôn Minh ngây ngẩn cả người, nhanh như vậy đã có ý tưởng rồi? Cô đúng là một cô nhóc thần kỳ mà.

"Là gì đấy?"

Lạc Di giới thiệu sơ qua: "USB flash drive, gọi tắt là ổ U ạ."

Nhiếp Khôn Minh không phải là chuyên gia trên phương diện này, nghe không hiểu: "Cháu giải thích chút đi."

Lạc Di do dự hồi lâu: "Cắm vào khe nối USB ở trên máy vi tính, cắm vào là xài được ngay, không cần driver vật lý, tác dụng chính là lưu trữ dữ liệu, là một bộ nhớ flash, vừa là kênh đầu vào vừa là kênh đầu ra. Nói tóm lại thì nó là một cái ổ đĩa có tính di động."

Nhiếp Khôn Minh còn chưa phản ứng kịp, nhưng Tiêu Thanh Bình đã nghe hiểu: "Thứ này có thể dùng để chứa một lượng lớn tin tức, là một phương tiện vừa an toàn lại vừa đáng tin cậy, có thứ này, tác dụng của ổ đĩa mềm sẽ không còn lớn nữa. Có thể nói là một phát minh mới rất mang tính thời đại, cực kỳ có ý nghĩa."

Lạc Di giơ ngón tay cái lên với anh: "Đâm đúng chỗ hiểm, không hổ là đại thần."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-808.html.]

"Nghịch ngợm." Tiêu Thanh Bình mỉm cười, đặt đĩa trái cây xuống trước mặt bạn gái, hoa quả đều đã được cắt nhỏ gọn gàng, cam cũng đã lột vỏ: "Đầu óc của em hữu dụng thật."

Lạc Dương cười dương dương đắc ý: "Tất nhiên là thế rồi, em là ai chứ."

Hai người thuận miệng bắt đầu giao lưu, vợ chồng Lạc Quốc Vinh nghe chẳng hiểu gì cả, bọn họ không tiếp xúc với thiết bị điện tử nhiều.

Nhiếp Khôn Minh không nhịn được ngắt lời: "Bác chỉ muốn biết, thứ này có thể phổ cập trên quy mô lớn không? Giá trị lợi ích của nó sẽ cao hơn, hay là giá trị quân sự sẽ cao hơn?"

"Có thể tạo ra của cải khổng lồ, tất nhiên, dù là dân sự hay quân sự đều cần dùng đến nó." Lạc Di cố gắng giúp ông ấy hiểu được tầm quan trọng của thứ này: "Nói theo cách khác đơn giản hơn thì trong máy tính của bác có rất nhiều tài liệu nghiên cứu, nhưng không tiện mang theo, vậy thì có thể sao chép tài liệu đó vào ổ U, xong liền mang theo, khi đó thay đổi sang một chiếc máy tính khác là lại dùng được rồi."

Cô vừa giải thích vậy, Nhiếp Khôn Minh đã hiểu, nhưng ánh mắt ông ấy đã không còn như trước: "Chính vì lần này không tiện mang theo máy tính nên cháu mới nghĩ ra được ý thế sao?"

Lạc Di cười ngọt ngào: "Đúng ạ, cháu cần gì thì sẽ tạo ra thứ đó."

Nhiếp Khôn Minh: "…" Cả thế giới này cháu là người trâu bò nhất, không ai so được.

"Chú em Quốc Vinh này, chú có đứa con gái vênh váo ngất trời thật đấy, cũng chẳng biết đầu óc con bé nghĩ thế nào mà giờ giờ khắc khắc đều có thể bật ra ý tưởng mới, từ nhỏ con bé đã thế rồi sao?"

Lạc Quốc Vinh thích nghe người khác khen con gái mình nhất, ông lập tức đắc ý cười: "Từ nhỏ con gái của tôi đã rất thông minh rồi, ba tuổi đã rất biết nói, ai mà dám nói xấu cha mẹ con bé, quay đầu một cái là con bé mách với chúng tôi ngay."

Mặt mày Ngô Tiểu Thanh lại càng hớn hở: "Đúng rồi, từ nhỏ con bé đã lanh lắm, không có đồ ăn đói đến không chịu được thì cứ nằm trên giường không động đậy đấy, con bé biết nằm vậy có thể giảm tiêu hao thể lực."

Rõ ràng là lười đi, Lạc Di thầm mắng.

Nhiếp Khôn Minh lại tin tất tần tật: "Vậy nên giờ con bé mới ham ăn như vậy sao?"

Loading...