Bọn họ càng chú ý đến thức ăn ngon trên máy bay hơn, cô tiếp viên hàng không xinh đẹp thường xuyên đưa lên những món ăn cùng với đồ uống rất ngon, một đường bay này bọn họ đều là vui chơi giải trí, quan trọng nhất vẫn là miễn phí, rất sảng khoái.
Tất nhiên, bọn họ vẫn không biết vé máy bay hạng nhất này Lạc Di đã phải mua rất đắt.
Lạc Di mê man ngủ cả một đường đi, cô ngủ rất ngon.
Khi tỉnh dậy, cô đã đến sân bay Logan ở Boston, nhanh chóng lấy lại tinh thần, ánh mắt lấp lánh tỏa sáng.
Đây là sân bay gần Đại học Harvard nhất, chỉ cách đó 20 phút lái xe.
Tinh thần của Ngô Tiểu Thanh có chút không tốt, ở trên máy bay không ngủ được, Lạc Quốc Vinh đỡ vợ xuống máy bay, thấy chân bà như nhũn ra, “Để anh cõng em.”
Ngô Tiểu Thanh có chút ngượng ngùng, sân bay có rất nhiều người. “Không cần đâu.”
“Nhanh lên nào, đã là vợ chồng già rồi còn sợ cái gì.” Lạc Quốc Vinh ngồi xổm trước mặt bà thúc giục, thân thể của Ngô Tiểu Thanh nằm sấp xuống trên lưng ông, trong lòng cảm thấy vô cùng ngọt ngào, năm đó gả cho ông ấy chính là lựa chọn chính xác nhất của bà.
Lạc Nhiên thấy thế bĩu môi, “Lại rải thức ăn cho chó, chị à, những con ch.ó độc thân như chúng ta thật là thảm, mỗi ngày đều phải xem bọn họ show ân ái.”
Lạc Di ý vị thâm trường nhìn cậu một cái, chỉ cười mà không nói gì cả.
Lạc Nhiên không kịp phản ứng, thẳng đến khi Lạc Di tươi cười đầy mặt nhìn về phía một người đàn ông trẻ tuổi tuấn tú ở đằng kia, thì cậu mới ý thức được, mẹ nó, một nhà bốn người, chỉ có cậu là chó độc thân!
Té xỉu, cuộc sống này đúng là không hề dễ dàng mà!
Đôi bạn trẻ xa cách lâu ngày lại gần ôm lấy nhau, trai xinh gái đẹp, hình ảnh cực kỳ đẹp mắt, đưa tới không ít ánh mắt chú ý.
Tiêu Thanh Bình ôm chặt Lạc Di, trái tim trống rỗng cuối cùng cũng được lấp đầy, đó là một loại cảm giác rất thoả mãn, thật là tốt.
Xa cách một năm, cuối cùng anh cũng đã gặp được cô gái mà anh yêu thương nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-802.html.]
Anh nhịn không được cúi đầu hôn lên trán cô, muôn vàn tình ý triền miên, “Anh rất nhớ em, ngày em xuất hành cứ đẩy đi đẩy lại mãi, anh rất lo lắng đấy.”
Sợ cô không thể tới được, hy vọng lại lần nữa bị dập tắt, tâm trạng của anh cũng vô cùng phập phồng.
Lạc Di vỗ nhẹ lưng anh, sự vui sướng trong lòng như sắp tràn ra, nhìn thấy anh đã lập tức cảm thấy vui vẻ, có lẽ đây chính là yêu đi.
“Không phải là em đã tới rồi sao? Tiểu Nhiên xảy ra chuyện, cho nên…”
Tiêu Thanh Bình hoảng sợ, khẩn trương hỏi, “Tiểu Nhiên bị làm sao vậy?”
Anh nhìn Lạc Nhiên lớn lên từ nhỏ, anh xem cậu như là em trai của mình.
Lạc Di ở trong điện thoại không có nói với anh những chuyện này, thứ nhất là do có nói cũng sẽ không rõ ràng, thứ hai là vì không muốn làm cho anh phải lo lắng.
“Bị người ta c.h.é.m cho mấy dao, lúc ấy thật sự rất đáng sợ, chẳng qua hiện tại đã tốt rồi…”
Lời của cô còn chưa dứt, đã bị một giọng nói nước ngoài cắt đứt, "Blake, đây là bạn gái của cậu sao? Lớn lên cũng chỉ bình thường mà thôi, không xứng với cậu.”
Là một người đàn ông tóc đen đường nét rõ ràng, nhan sắc tương đối cao, nhưng lại bày ra dáng vẻ tôi nói chuyện với cô là vinh dự của cô.
Đứng bên cạnh anh ta là một cô gái có khuôn mặt rất giống với anh ta, ăn mặc rất thục nữ, khí chất của hai người này rất giống nhau, đều là loại quý tộc được xã hội thượng đẳng tỉ mỉ bồi dưỡng ra.
Tiêu Thanh Bình hơi nhíu mày, “Xin hãy tôn trọng bạn gái của tôi, nếu không được, chúng ta không thể nào tiếp tục làm bạn.”
Lạc Di tò mò nhìn anh ta, “Đây là ai vậy ạ?”
Tiêu Thanh Bình liếc mắt, “Một tên hoàng tử mặt dày mày dạn muốn làm bạn với anh.”
Thầy hướng dẫn đem tên thổ hào này kéo đến tổ nghiên cứu của anh, còn bảo anh phải chiếu cố cho anh ta một chút.