“Viện trưởng... Không đúng, lão đại, nhìn thấy cô chúng tôi yên tâm rồi.”
“Lão đại, các bạn nhỏ nhờ chúng tôi nói với cô một câu, nói rằng: Bọn họ nghe lời cô không đến tiễn, nhưng bọn họ nhất định vẫn sẽ chờ cô trở về.”
“Lão đại, đây là đồ của bọn họ tặng cho cô.”
Là một quyển sách kỷ niệm, mỗi người đều để lại một lời nhắn, đủ loại lời nhắn rất buồn nôn.
Lạc Di vừa buồn cười vừa cảm động, tuy rằng có chút quê mùa, nhưng đây chính là thứ lưu giữ lại ký ức của thời đại này.
“Đúng rồi, bọn họ còn nhét cho chúng ta một thùng đồ ăn, nói là để cho chúng ta ăn trên máy bay.”
Lạc Di nhìn thoáng qua, nói ra một câu, “Mở ra xem thử là đồ vật gì? Có chút không dễ gửi vận chuyển theo.”
Vậy mà lại còn mang theo hơn mười chai nước ngọt Bắc Băng Dương! Để uống trên máy bay sao? Khóe miệng của Lạc Di giật giật, “Mau chia ra uống đi, trên máy bay có nước uống miễn phí rồi.”
Mấy người nhìn nhau, được rồi, vậy thì uống đi.
Sau khi gửi vận chuyển hành lý, kiểm tra an ninh, tiến vào sảnh chờ máy bay, thẳng cho đến lúc lên máy bay, Lạc Di vẫn cầm tay Ngô Tiểu Thanh, mà Lạc Quốc Vinh thì lôi kéo con trai hết nhìn đông tới nhìn tây.
Khi cô bước chân đi lên thang lên máy bay, một người đàn ông ở trong sảnh chờ dường như có cảm giác nhìn sang, chỉ thấy một bóng lưng chợt lóe lên, hơi nhíu mày, chuyện gì xảy ra vậy? Đây là ban ngày có suy nghĩ, đêm liền gặp mơ sao? Nhìn ai cũng thấy giống cô ấy?
Nhất định là nhìn lầm rồi, không thể nào là Lạc Di được.
Trong khoang hạng nhất máy bay, Lạc Di nhìn thoáng qua Nhiếp Khôn Minh ở sát vách, thật đúng là đưa cô qua đến tận nơi mà, phục vụ quá chu đáo.
“Cái hộp đựng laptop kia…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-801.html.]
Nhiếp Khôn Minh thản nhiên nói, “Yên tâm đi, sẽ để quan chức ngoại giao đưa ra ngoài.”
Các nhà ngoại giao có quyền miễn trừ ngoại giao và sẽ không bị kiểm tra hành lý của bọn họ.
Được rồi, Lạc Di cũng không hỏi nhiều.
Lạc Nhiên đứng lên, nhẹ nhàng chọc chọc phía sau lưng của Lạc Di, “Chị, em muốn ngồi cùng với chị, mẹ à, mẹ đổi chỗ với con đi.”
Lạc Quốc Vinh đang ngồi cùng cậu u oán nhìn con trai mình, ông ấy cũng muốn ngồi cùng với Tiểu Di!
Ngô Tiểu Thanh cực kỳ bất đắc dĩ, không phải chỉ là chỗ ngồi thôi sao? Hai cha con bọn họ đúng là khó hiểu.
Một nhà bốn người đều ngồi ở trong khoang hạng nhất, là do Lạc Di tự mình bỏ tiền ra, một đường dài đằng đẵng, cha mẹ cô cũng không còn trẻ, trên người của Lạc Nhiên vẫn còn thương tích, cho nên phải ngồi ở chỗ thoải mái một chút.
Chờ cô có thật nhiều tiền, thì cô sẽ mua một chiếc máy bay tư nhân, đi đâu cũng thoải mái.
Đó là một quyết định vui vẻ.
Lạc Nhiên cả người còn đang đắm chìm trong sự hưng phấn của bản thân, “Chị ơi, chị mau nói cho em biết, khi giao lưu cùng với những người nước ngoài thì cần chú ý những gì đi?"
Lạc Di kiên nhẫn nói, “Không nên tán gẫu quá nhiều vấn đề cá nhân, ví dụ như em bao nhiêu tuổi, đã kết hôn chưa? đã có con chưa? những chuyện này đều được xem như là chuyện riêng tư của cá nhân, còn có khi cùng với người khác nói chuyện em phải nhìn vào mắt của bọn họ một cách chân thành."
Lạc Nhiên ngẩn ngơ, “Vậy thì phải nói chuyện gì ạ?”
“Trò chuyện về thời tiết, trường học, sở thích, những đề tài này đều thuộc phạm vi an toàn.” Lạc Di nhẹ giọng phổ cập một ít kiến thức bình thường cho cậu, còn bổ sung thêm một chút lễ nghi xã giao cơ bản, cổ vũ cậu cùng với người khác trao đổi nhiều hơn, bình thường phải đọc thêm nhiều sách liên quan hơn nữa.
Lạc Nhiên vô cùng sùng bái nhìn cô, cô cái gì cũng biết, rõ ràng cô chỉ lớn hơn cậu có ba tuổi.
“Chị của em thật là giỏi! thật là lợi hại!”
Vợ chồng Lạc Quốc Vinh cũng nghe rất chuyên chú, chẳng qua, bọn họ tỏ vẻ không có áp lực gì, bọn họ cũng không biết tiếng Anh, có hai đứa con làm phiên dịch rồi, bọn họ còn sợ cái gì chứ?