Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 800

Cập nhật lúc: 2025-03-25 06:01:27
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một cái vali khác đựng những bộ quần áo xinh đẹp mà Ngô Tiểu Thanh đã làm cho con gái, một năm bốn mùa đều có, ngay cả lễ phục cũng đã chuẩn bị xong.

Một cái vali cuối cùng là đồ dùng cá nhân của Lạc Di, chỉ là mấy thứ đồ vật linh tinh mà thôi, có rất nhiều thứ cô không định mang theo, có thể mua ở nước ngoài mà, chỉ cần mang theo tiền là được.

Nhưng cha mẹ nhất định bảo cô phải mang theo, lỡ như không mua được thì sao?

Cô lo lắng nhất là làm thế nào để mang máy tính xách tay ra nước ngoài, đây là sản phẩm khoa học kỹ thuật mới nhất, còn chưa được đưa ra thị trường, nhưng trong đó có chứa rất nhiều tư liệu, cô muốn xây dựng một phòng thí nghiệm ở nước ngoài, vì vậy có thể phải dùng tới nó.

Quên đi, chỉ cần đề cập với cấp trên là được rồi, gặp phải vấn đề khó khăn thì cứ đi tìm tổ chức.

Trước khi đi, cô cố ý đến nhà thầy Mạc một chuyến, để chào tạm biệt thầy Mạc và sư mẫu, sư mẫu ôm cô hốc mắt hồng hồng, rất luyến tiếc.

Ông Tiêu và bác sĩ Lý cũng rất sầu não, nhưng mà một người thân thể không tốt, một người thì muốn ở lại chăm sóc việc làm ăn, cũng không thể đi theo qua nước Mỹ.

Rốt cuộc cũng đến ngày rời đi, Lạc Di sáng sớm đã dậy, cha mẹ cô rất bận rộn chuẩn bị đồ đạc, tay của Lạc Nhiên buộc băng vải, nhưng thần thái của cậu lại vô cùng sáng lạng.

Cậu được phép ra nước ngoài rồi, mặc dù chỉ có thể ở lại đó một tuần, nhưng cậu vẫn cảm thấy rất vui vẻ.

Lạc Di ăn điểm tâm do cha mẹ tỉ mỉ chuẩn bị, sau đó đi tạm biệt với ông Tiêu và thầy thuốc Lý, người một nhà thay quần áo ra ngoài chuẩn bị xuất phát.

A Văn xách hành lý đi ra ngoài, vừa mở cửa ra, đã thấy ở bên ngoài cửa có mấy người đang đứng, “Bộ trưởng Nhiếp, xin chào.”

Lạc Di cười híp mắt chào hỏi, “Bác à, bác tới tiễn cháu sao? Không cần phải cố ý đi một chuyến như vậy đâu ạ…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-800.html.]

Lúc trước người nên tạm biệt cô đều đã tạm biệt xong, cô không muốn để cho người khác đi đưa tiễn mình, cho nên ngay cả thời gian bay cũng lừa gạt mọi người.

Nhiếp Khôn Minh tức giận lườm cô một cái, “Bác sẽ cùng đưa cháu đi ra nước ngoài đấy.”

“Hả.” Lạc Di ngây ngẩn cả người.

Nhiếp Khôn Minh chỉ vào hai nữ một nam ở phía sau, “Đây là A Phượng và A Quyên, sau này hai người họ sẽ là vệ sĩ của cháu, cháu là con gái, đôi khi cũng cần vệ sĩ nữ.”

Lúc trước là do ông ấy sơ sẩy, bây giờ ra nước ngoài càng phải canh phòng nghiêm ngặt thật là chặt chẽ.

Ông ấy chỉ vào một người đàn ông trung niên mập mạp khác, “Đây là lão Phương, nấu đồ ăn rất ngon, ông ấy rất am hiểu về các món ăn Chiết Giang và món ăn Tứ Xuyên, tay nghề làm điểm tâm càng giỏi, sau này ông ấy sẽ là đầu bếp riêng của cháu.”

Chỉ vì cô thích ăn, ông ấy đã cố ý sắp xếp thêm đầu bếp riêng cho cô.

Lạc Di trợn mắt há hốc mồm, ngay cả đầu bếp cũng mang theo sao? Người khác ra nước ngoài đều là đơn độc một mình, mà cô ra nước ngoài lại dẫn theo cả một đội ngũ đi theo. “Không cần phải như vậy đâu ạ.”

Nhiếp Khôn Minh vô cùng lo lắng cho cô, con nhóc này ở trong nước thường xuyên gây chuyện, ông ấy còn có thể thu dọn cục diện rối rắm cho cô, nhưng bây giờ ra nước ngoài...

“Cháu chỉ cần yên tâm học tập cho tốt, không cần phải làm gì cả, tranh thủ sớm học xong về nước, tất cả mọi người đều đang chờ cháu.”

“Vâng ạ.” Lạc Di bị cảm động, bọn họ thật sự rất tôn trọng cô, cho cô được hưởng những loại đãi ngộ tốt nhất.

Ngoại trừ Lạc Di, một nhà Lạc Quốc Vinh là lần đầu tiên xuất ngoại, nhìn cái gì cũng cảm thấy mới mẻ, tâm trạng hưng phấn đều bộc lộ ở trong lời nói.

Diệp Gia Thụ, Trần Tiểu Đông, Vương Tinh, Lục Tiệp, Trình Tiền năm người đã sớm chờ ở sân bay, trong nháy mắt khi nhìn thấy Lạc Di, bọn họ không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như nhìn thấy người đáng tin cậy ở bên cạnh.

Loading...