Vương Trung Nghị khe khẽ thở dài một hơi, “Thật sự là không nể tình tôi mà, được rồi, tôi biết rồi.”
Tính cách của Lạc Di ông ấy hiểu rõ nhất, nói một không nói hai, có thể làm cho cô bài xích như vậy, cũng chỉ có mẹ của ông ấy mà thôi.
Tự mình làm bậy, không có biện pháp.
Lạc Di đi làm thủ tục mảnh đất, ghi trên danh nghĩa của công ty cô, lúc đi tới bệnh viện có nói rõ với cha mẹ cô một tiếng, Lạc Quốc Vinh và Ngô Tiểu Thanh vô cùng vui vẻ, cái này thật sự là quá tốt rồi, bọn họ có thể xây dựng được khu nhà ở mà mình mong muốn rồi.
Tất cả mọi người đều náo nhiệt ở cùng một chỗ với nhau, lại tách biệt lẫn nhau, không hề quấy nhiễu đến nhau, có việc gì thì chỉ cần gọi một tiếng, rất thuận tiện.
Con cái đã kết hôn, cũng có thể ở bên cạnh trông coi, giúp cho bọn họ chăm sóc con cái.
Vẫn là con gái hiểu rõ bọn họ nhất, cô thật sự đúng là áo bông tri kỷ của bọn họ.
Lạc Di ngẫm nghĩ, “Cha, mẹ, loại chuyện này con muốn giao cho người chuyên nghiệp đi làm, thương nhân xây dựng bên Hồng Kông cũng rất có kinh nghiệm, con sẽ đi nói với bác Nhiếp một tiếng.”
Cha mẹ vừa phải làm ăn, vừa phải theo dõi tiến độ xây dựng của nhà máy, rất vất vả.
“Cha mẹ biết rồi.” Lạc Quốc Vinh biết mình không thông minh lắm, nhưng ông lại chịu nghe lời của người thông minh nói.
Lạc Di ôm lấy mẹ cô, đầu nhỏ tựa vào người bà, “Có vấn đề gì có thể đi tìm thầy con, ông ấy rất có bản lĩnh.”
Thân thể của Ngô Tiểu Thanh cứng đờ, lúc này mới ý thức được con gái chuẩn bị phải đi xa rồi, “Được.”
Hốc mắt của Lạc Quốc Vinh cũng đỏ lên, “Tiểu Di à, cha mẹ cách con xa như vậy, ai sẽ nấu cơm cho con ăn đây?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-799.html.]
“Cha à, đừng nói nữa.” Lạc Di không chịu nổi bầu không khí này, ra dấu tay kêu cha mẹ dừng lại, cười híp mắt nói, “Cha nghĩ xem, con có A Văn và A Vũ bảo vệ ở bên cạnh, thân thủ của bọn họ rất tốt, tài nấu nướng của anh Thanh Bình cũng tương đối khá, anh ấy đã nói, mỗi ngày đều sẽ nấu ăn cho con đấy.”
“Còn nữa, lần này đi qua đó con còn dẫn theo năm người cấp dưới đi theo nữa, người đông thế mạnh đó nha.”
Cô sợ nhất là sự thương cảm khi chia tay: “Hai người có thể nghĩ cách làm ăn ở Mỹ, đến lúc đó chúng ta có thể thường xuyên gặp mặt rồi.”
Ánh mắt Lạc Quốc Vinh sáng lên, “Chủ ý này không tồi, Tiểu Thanh à, chúng ta phải cố gắng lên.”
Vì con gái!
Lạc Nhiên đang đứng bên cửa sổ bỗng nhiên quay đầu, “Chờ một chút, chị à, không phải chị đã nói là muốn dẫn em qua Mỹ đi chơi sao? Chị không thể nói mà không giữ lời.”
Lạc Di nhìn thân thể của cậu nhóc, hiện giờ đã có thể đi lại bình thường, cậu một lòng chỉ muốn được nhanh chóng xuất viện, nhưng mà cha mẹ vẫn cảm thấy không thể nào yên tâm được, nên đã để cho cậu ở lại thêm vài ngày để quan sát.
“À, Tiểu Nhiên có thể ngồi máy bay đường dài được không?”
Lạc Nhiên hăng hái bừng bừng gật đầu, “Nhất định có thể, cha mẹ, cả nhà chúng ta cùng nhau đi qua đó đi.”
Ngô Tiểu Thanh và Lạc Quốc Vinh nhìn nhau, đều có chút rung động. “Cũng được, ít nhất phải cho tôi xem hoàn cảnh trường học của Tiểu Di như thế nào, tôi mới có thể an tâm được.”
Tuy nói là đó là trường học danh giá nhất thế giới, nhưng việc ăn ở của học sinh sẽ giải quyết như thế nào đây? Ông ấy cảm thấy không yên tâm chút nào.
Khóe miệng của Lạc Di nhếch lên, người nhà của cô đều rất đáng yêu.
Cô tốn vài ngày đem tất cả tư liệu sửa sang lại, lưu trữ niêm phong, đóng gói toàn bộ sau đó nộp lên trên, sẽ không còn chuyện gì của cô nữa, xua xua tay áo tránh người.
Sau khi thu dọn xong hành lý, có tất cả là ba cái vali lớn, một cái vali đựng tất cả đều là các loại gia vị, đồ ăn thức uống, còn có tương thịt bò do cha mẹ cô làm, tương hải sản.