Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 794
Cập nhật lúc: 2025-03-24 23:01:15
Lượt xem: 19
Khóe miệng của ông cụ Mạc giật giật, ông ấy cũng không dám tặng đồ như vậy, có được thành quả nghiên cứu thì cứ trực tiếp nộp lên cấp trên là xong việc.
“Đầu óc của con nhóc kia không giống với chúng ta, nó cảm thấy ăn một bữa cơm của ngài thì nên có quà đáp lễ lại.”
Lãnh đạo dù sao cũng không nghĩ tới lại là đáp án này, sau khi cẩn thận cân nhắc thì cũng cảm thấy không có gì sai. “Cô ấy muốn ra nước ngoài sao?”
Ông cụ Mạc cũng không cảm thấy có chút kinh ngạc nào, còn có chuyện gì mà lãnh đạo không biết được cơ chứ? “Đúng vậy, tuy rằng em ấy đã tạo ra một vài thành tích nho nhỏ, nhưng lại cảm thấy học thức của bản thân quá nông cạn, ngay cả phi thuyền vũ trụ cũng không chế tạo ra được, còn cần phải bồi dưỡng thêm.”
Lãnh đạo: “...”
Con trai út của nhà lãnh đạo bị câu nói này chọc cười, “Phụt ha ha, ông cụ Mạc, học trò nhỏ của ông thật sự có chút đáng yêu nha.”
Ông cụ Mạc nhịn không được châm chọc, “Đáng yêu cái gì chứ, lần nào cũng đều có thể làm tôi tức đến phát điên, gặp phải chuyện không giải quyết được thì lại gọi điện thoại cho tôi: Thầy à, em gặp phải rắc rối rồi, mau tới giúp em đi, mỗi lần như vậy thật sự rất đáng ghét.”
Tuy rằng ông ấy nói ra mấy lời oán giận như vậy, nhưng trên khuôn mặt lại nở một nụ cười vô cùng thoải mái, làm cho người khác làm sao có thể tin tưởng vào lời nói này của ông ấy đây?
Đây rõ ràng là giả bộ chê bai nhưng lại âm thầm khen ngợi cô ấy, vẻ mặt đắc ý đến muốn sắp bay lên trời rồi, phụ huynh của Trung Quốc đều là cùng một bộ dạng kiểu này ư.
Lãnh đạo cân nhắc một lúc lâu, “Cô ấy sẽ trở về sao?”
Diều thả ra có thể thu hồi lại được hay không, đây là một vấn đề rất nghiêm túc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-794.html.]
Ông cụ Mạc vội vàng giúp cô học trò nhỏ đảm bảo, “Đương nhiên rồi, em ấy có một nhược điểm trí mạng, đó là vô cùng thích ăn uống, tình yêu của em ấy đối với đồ ăn Trung Quốc đã khắc sâu trong xương tủy, ông mà để em ấy cả đời ở nước ngoài ăn bánh mì thịt với bò bít tết thì em ấy nhất định sẽ điên lên, nước ngoài làm đồ ăn Trung Quốc hoàn toàn không giống như chúng ta đâu.”
Ông ấy bỗng nhiên ý thức được nói như vậy cũng không tốt, lập tức bổ sung một câu, “Đương nhiên điều quan trọng nhất vẫn là tình yêu của em ấy đối với tổ quốc đã khắc sâu ở trong linh hồn.”
“Nhu cầu về vật chất của con bé cũng không cao, một ngày ba bữa có cá có thịt là được rồi, mẹ của con bé thường xuyên làm quần áo đẹp cho con bé, cha con bé thì thường nấu cho nó những bữa ăn ngon, con bé rất thoả mãn với những điều này rồi.”
“Hơn nữa, những thứ mà bên nước ngoài có thể cho em ấy, chúng ta đều có thể cho, nhưng có một thứ họ không bao giờ có thể cho được, đó chính là lòng trung thành với tổ quốc.”
Ông ấy nói một đống lời, trong lòng vô cùng khẩn trương.
Ngón tay của lãnh đạo gõ nhẹ lên mặt bàn, khẽ gật đầu, “Món quà này tôi rất thích, ông nghĩ giúp tôi xem cô ấy thích gì, để tôi đáp lễ.”
“Ông viết cho cô ấy một bức tranh chữ là được, cái đó…” Ông cụ Mạc nhớ tới cô học trò nhỏ không bớt lo kia, trái tim thật sự quá mệt mỏi, ông ấy đánh bạo cầu xin, “Em ấy rất thích bài từ Thấm Viên Xuân Trường Sa”
Sau khi ông cụ Mạc đi ra cửa lớn, cả người giống như không còn một chút sức lực nào, trên đầu đầy mồ hôi, phía sau lưng thì đều ướt đẫm hết cả rồi.
Không có lần sau đâu! Ông ấy thề!
Trợ lý ngồi trong xe vội vàng tới đỡ ông ấy, muốn hỏi lại không dám hỏi, vẻ mặt vô cùng rối rắm.
Ông cụ Mạc ngồi lên xe, thở ra một hơi thật dài, “Đến nhà Lạc Di đi.”
Lạc Di đang ở nhà ngủ ngon, Lạc Quốc Vinh thì đang chuẩn bị cơm nước, vô cùng bận rộn.