Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 792

Cập nhật lúc: 2025-03-25 06:01:11
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vào văn phòng, chị Tiêu mang lên hai tách trà, hai đĩa điểm tâm.

Của Lạc Di là trà táo đỏ long nhãn, của ông cụ Mạc là trà sâm, “Lạc Di, em lại một lần nữa làm cho thầy phải nhìn với cặp mắt khác xưa, hôm nay đúng là tam hỉ lâm môn.”

Cô lại một lần nữa đưa ra một bản báo cáo thật đẹp, dùng thành tích chứng minh tầm quan trọng của viện nghiên cứu này, cũng chặn miệng của một số người.

“Cái này có gì đâu ạ?” tuy rằng Lạc Di lấy được thành tích như vậy, nhưng cô một chút cũng không hề kiêu ngạo.

Cô lấy từ trong ngăn kéo ra một cái hộp gỗ xinh đẹp, đây là một chiếc hộp được đặt làm riêng, có hoa văn tường vân.

Cô thu dọn đồ đạc, bỏ vào từng thứ một, sau khi kiểm tra nhiều lần, xác định không có vấn đề gì mới đóng hộp lại.

“Thầy à, đây là lễ vật em tặng cho vị kia, thầy cứ nói đây là lễ vật quốc khánh nhé.”

“Được.” Ông cụ Mạc vui vẻ đồng ý, tạo ra được thành tích thì cũng nên cho cấp trên biết, sẽ được cấp trên chú ý nhiều hơn.

“Cái kia......” Lạc Di mở to một đôi mắt sáng ngời, tươi cười ngọt ngào, “Ông ấy cũng sẽ có quà đáp lễ chứ ạ?”

Ông cụ Mạc mở to hai mắt, con nhóc này đúng là nghịch ngợm mà.

Vậy mà còn muốn cho lãnh đạo đáp lễ?

Lạc Di lại cảm thấy rất bình thường, “Cái này được gọi là có qua có lại, đúng không ạ?”

“Em…” Ông cụ Mạc cảm thấy con người của Lạc Di rất kỳ lạ, đầu óc tư duy không giống với những người khác. “Em muốn cái gì?”

Lạc Di đảo tròng mắt, “Em thích bài thơ《 Thấm Viên Xuân - Trường Sa 》 này, có thể nói ông ấy đích thân viết tặng em được không ạ?”

Ông cụ Mạc dở khóc dở cười, nói hết nửa ngày thì ra là muốn bút tích của người ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-792.html.]

Ông ấy gõ nhẹ đầu của Lạc Di, “Lạc Di à, em muốn làm loạn phải không, dám đưa tay đòi đồ với lãnh đạo.”

Lạc Di ha ha cười, “Có khi nào mà em không dám chứ? Lần trước em còn chủ động yêu cầu ở lại ăn cơm đấy.”

Mạc lão vỗ trán thở dài, không phải sao? Đứa nhỏ này có cái gì mà không dám làm?

Quên đi, mặc kệ, ông ấy cứ đưa đồ vào đã rồi nói sau, về phần lúc nào được chuyển đến trước mặt lãnh đạo thì ông ấy cũng không quyết định được.

Bên trong còn có quy trình kiểm tra nghiêm ngặt, hết tầng này đến tầng khác.

Còn có, lãnh đạo bình thường thật sự rất bận rộn, chưa chắc đã chú ý tới những thứ này trước đâu.

Nhưng ông ấy không biết, vào đêm đó, lãnh đạo đã nhận được túi quà tặng lớn này của Lạc Di.

Lãnh đạo vừa cùng với người nhà ăn cơm tối xong, đã thấy thư ký giống như có lời muốn nói, “Có chuyện gì?”

Thư ký có chút ấp úng nói, “Có người tặng cho chú một phần lễ vật, nói là quà tặng quốc khánh, đoàn cảnh vệ đã kiểm tra qua, không có vấn đề gì ạ.”

Lãnh đạo có chút mơ hồ, thời gian này có ai lại dám quang minh chính đại tặng quà cho ông ấy vậy chứ? Nhưng món quà quốc khánh này, nghe không giống bình thường. “Là ai đưa tới?”

Thư ký vẻ mặt kích động, ánh mắt sáng lên thần kỳ, Là Lạc Di ạ, chú còn nhớ cô ấy không?”

Lãnh đạo không khỏi nở nụ cười, là một cô gái nhỏ thông minh to gan, có một đôi mắt rất linh động. “Tôi nhớ rõ cô gái này, mang đồ tới đây tôi xem thử.”

Vừa mở ra xem, đã thấy bên trong là hai chiếc điện thoại di động nhỏ nhắn tinh xảo, hai chiếc MP3, hai cây bút ghi âm, còn có thêm hai cái đài...

Ông ấy sửng sốt một chút, nhìn chữ ghi trên bao bì hộp đựng bên ngoài, máy tính xách tay?

Có một bàn tay còn vươn ra nhanh hơn so với ông ấy, là con trai út của ông ấy, mới từ nơi khác về thủ đô làm việc, vì vậy một người bận rộn như lãnh đạo phải bớt chút thời gian ăn cơm với người nhà. “Nhỏ như vậy sao? Khoa học kỹ thuật của nước mình đã lợi hại như vậy à?”

Cháu trai nhỏ đứng ở bên cạnh kích động thúc giục, “Nhanh mở ra xem thử.”

Nhưng bọn họ không biết cách sử dụng như thế nào.

Loading...