Vì vậy Lạc Nhiên liền tiếp nhận cành ô liu của trường Đại Học Ngoại Ngữ Bắc Kinh đưa qua, chọn chuyên ngành học là tiếng Đức, đến lúc đó nếu như cảm thấy vẫn còn tinh lực, thì có thể chọn thêm chuyên ngành thứ hai.
Chị gái nhà mình và anh Thanh Bình đều làm như vậy, cậu cảm thấy bản thân cũng có thể thử một chút.
Vợ chồng Lạc Quốc Vinh như trút được gánh nặng, một tảng đá lớn đè nặng ở trong lòng bọn họ cuối cùng cũng rơi xuống đất.
Hàng ngàn lời nói cuối cùng hợp thành hai chữ, cảm ơn.
Lạc Di nhìn bộ dáng hết sức phấn khởi của gia đình mình, nhẹ nhàng thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Cô đi tới phòng bệnh bên cạnh, gõ cửa, bên trong truyền đến tiếng nói, “Mời vào.”
Cô đẩy cửa đi vào, cô gái nằm ở trên giường bệnh vội vàng ngồi dậy, lại làm đau miệng vết thương, trên trán nhanh chóng chảy ra một tầng mồ hôi mỏng manh.
Lạc Di vội vàng nói, “Nằm yên, đừng có nhúc nhích.”
Là Tăng Đình Đình, không đúng, cô ấy đã đổi thành họ mẹ, phải gọi là Lê Đình Đình mới đúng, vết thương của cô ấy còn nặng hơn rất nhiều so với Lạc Nhiên, chủ yếu là bị thương ở đầu, tốc độ hồi phục hơi chậm.
“Chị Lạc Di, chị đến rồi à, mau ngồi đi, bà nội, mau gọt táo.”
Trên tủ chất đầy đồ ăn, tất cả đều là của nhà họ Lạc đưa tới.
Đối với cô gái này, nhà họ Lạc tràn đầy sự cảm kích, cũng đã tìm bác sĩ tốt nhất cho cô, dùng loại thuốc đắt nhất tốt nhất.
Bình thường Lạc Nhiên ăn món gì thì tự nhiên cũng sẽ đưa tới cho cô ấy một phần tương tự.
Chẳng qua là do Lạc Nhiên mỗi ngày đều phải trần truồng, nam nữ ở cùng một phòng bệnh không tiện, vì vậy nhà họ Lạc mới phải an bài một phòng bệnh VIP khác cho cô ấy, mọi chi phí đều do nhà họ Lạc bỏ ra.
Cứ như vậy, bỏ trống một cái giường để cho người nhà có thể ở lại nghỉ ngơi, cũng rất tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-788.html.]
Bà cụ Lê mặt mũi hiền lành, là một người vô cùng nhiệt tình.
Hai bà cháu sống nương tựa lẫn nhau nhiều năm, tình cảm cực kỳ sâu đậm, khi bà cụ nghe nói cháu gái mình bị thương, thì sợ đến mức hôn mê bất tỉnh.
Sau khi tỉnh lại thì một tấc cũng không muốn rời canh giữ ở bên cạnh giường bệnh, bà ấy là một bà lão cực kỳ kiên cường.
“Không cần đâu ạ.” Lạc Di kéo một cái ghế ngồi xuống, nhìn Lê Đình Đình vài lần, “Bác sĩ nói tốc độ khôi phục của em cũng rất tốt, có muốn ăn món gì thì cứ việc nói với chị nhé.”
Lê Đình Đình vẻ mặt bình thản, từ khi tách ra khỏi nhà họ Tăng, cả người cô ấy giống như vừa được tái sinh.
Cô ấy biết rất rõ, mọi việc có thể thuận lợi đến như vậy, tất cả đều là nhờ có sự giúp đỡ của Lạc Di.
Lạc Di cũng chính là người đã đem đoạn ghi âm quan trọng nhất giao cho cô ấy.
“Cảm ơn chị Lạc Di, những thứ này đối với em đã là rất tốt rồi ạ.”
Vẻ mặt của bà cụ Lê vô cùng cảm kích, cháu gái đổi thành họ Lê, cũng xem như là trong họa có phúc.
“Đúng vậy, mọi người đã làm đủ rồi, kỳ thật người phụ nữ ác độc kia cũng đi về phía của Đình Đình, mọi người không cần phải cảm thấy áy náy.”
Lúc ấy bà vừa nghe được rằng thủ phạm đứng đằng sau chuyện này là mẹ kế của Đình Đình thì cả người tức giận muốn điên lên rồi.
Đuổi con bé từ khi còn nhỏ tuổi ra khỏi nhà còn chưa đủ hay sao, còn không chịu buông tha cho nó, nhất định phải đẩy con bé vào con đường c.h.ế.t mới thôi.
Cho nên, chuyện này rốt cuộc là ai liên lụy đến ai, thật sự khó mà nói được.
Đối với sự thật thà chất phác như vậy của bà cụ, Lạc Di vẫn cảm thấy rất thích, “Cho dù nói như thế nào, thì Đình Đình quả thật cũng đã giúp đỡ Tiểu Nhiên, ân tình này chúng cháu nhận rồi.”
Cô lấy ra một xấp phiếu tiền gửi đưa qua, “Đây là quà cảm ơn của nhà cháu.”
Bà cụ xua cả hai tay, “Không cần đâu, thật sự không cần.”