Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 781

Cập nhật lúc: 2025-03-25 06:00:10
Lượt xem: 13

Thấy mọi người hiểu lầm, Tăng Lập Vĩ vội vàng giải thích: “Không phải, không phải, không phải như mọi người nghĩ đâu. Nó gài con một vố, làm con mất một khoản tiền, chuyện này anh hai cũng biết.”

Đôi mắt của anh cả Tăng liếc qua rồi nói: “Kể đi.”

Tăng Lập Vĩ bala bala kể lại chuyện mình bị Lạc Di gài.

Dù ông ta đã trả lại đất nhưng thằng khốn chủ nhiệm Lý sống c.h.ế.t không chịu trả lại tiền cọc, cuối cùng ông ta cầu xin người trung gian khuyên can mãi mới lấy lại một nửa.

Cứ nghĩ đến ông ta lại đau lòng.

Sắc mặt của mấy người lớn không tốt lắm, nhưng mấy đứa cháu nghe xong thì mắt sáng rực lên. Wow, vừa nghe thôi đã thấy rất ngầu rồi.

Chị ba Tăng cảm thán: “Con nhóc này quả là lợi hại.”

Bà cụ Tăng hung hăng trừng mắt: “Con ba, sao con không phân biệt trong ngoài vậy? Em trai con chịu thiệt đó đó.”

Chị ba Tăng cảm thấy mẹ mình quá nuông chiều em trai, nhưng suy cho cùng cũng là người một nhà, tất nhiên phải giúp người thân.

“Mẹ, con không có ý đó. Em tư, em và anh hai kết hợp mà không giải quyết được con nhóc đó à? Không thể nào.”

Quanh năm bà ta ở bên ngoài nên không quá thân thiết với gia đình..

Không giống như chị hai sống ở thủ đô quanh năm, cũng thường xuyên tới lui nhà mẹ đẻ.

Tăng Lập Vĩ hừ lạnh: “Lão Lý bảo vệ nó, không chịu để lộ chút thông tin nào, em đã nhờ người điều tra, tra được một ít tài liệu, nên muốn tìm một nhóm côn đồ đến cửa hàng nhà nó gây chuyện, nhưng cửa hàng nhà nó có cảnh sát canh giữ nên không có cách nào ra tay hết. Em cố tình tố cáo nhà họ Lạc làm ăn sai trái, nhưng rất lạ, họ vẫn không sao cả.”

Lâm Nguyệt Vân lén nhìn ông ta một cái, rồi nhanh chóng cụp mắt xuống, che giấu đi những suy nghĩ thoáng qua.

Chị ba Tăng nhịn không nổi lắc đầu thở dài: “Em thật là…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-781.html.]

Bà cụ Tăng trừng mắt, hùng hổ nói: “Em trai con bị người khác bắt nạt, các con là anh chị phải giúp đỡ nó chứ.”

Anh cả Tăng hơi nhíu mày, luôn cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy: “Con nhóc đó tên là gì? Làm nghề gì?”

Tăng Lập Vĩ trầm giọng nói: “Lạc Di, vừa tốt nghiệp Đại học Thủ đô, trúng tuyển vào Đại học Harvard, rất nhanh sẽ xuất ngoại.”

Tất cả chìm vào yên lặng, mọi người ngơ ngác nhìn nhau.

Một cậu bé cao lớn hết sức kinh ngạc: “Vãi, học sinh xuất sắc siêu cấp, cậu út, hay là bỏ qua đi.”

Thông minh đến mức nào cơ chứ?

Tăng Lập Vĩ khẽ thở dài: “Cháu còn nhỏ nên không hiểu đâu, nếu như chịu thiệt mà mà không đánh trả, người khác sẽ cho rằng cháu dễ bắt nạt, đều tới giẫm đạp cháu. Gần đây cậu cứ bị mấy đối thủ làm ăn trên thương trường chà đạp, cướp mất mấy mối làm ăn lớn.”

“Tất cả đều tại con nhóc thối đó.” Bà cụ Tăng rất tức giận: “Ngựa dễ bảo thường bị người cưỡi, người hiền lành dễ bị ức hiếp, làm người không thể quá thật thà, phải cho tất cả mọi người biết con không phải là người dễ chọc.”

Người chủ gia đình nhìn các con, nói: “Thằng cả, anh chị em các con có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, thằng tư thiệt thì thể diện của con cũng mất.”

Anh cả Tăng sảng khoái gật đầu: “Con biết rồi, con sẽ điều tra cẩn thận lý lịch của nó, trước khi nó xuất ngoại…”

“Đùng đùng.” Có tiếng gõ cửa thật mạnh vang lên.

Bọn họ sống trong một khu tứ hợp viện có sân rộng, tiếng gõ cửa này lớn đến cách rất xa cũng có thể nghe thấy.

Tăng Lập Vĩ cực kỳ khó hiểu: “Ai lại tới lúc này chứ? Thím Vương, thím đi xem thử đi.”

Bảo mẫu đáp lại rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Một lúc sau, bà ta dẫn thêm mấy người đàn ông đi vào.

“Các người là ai? Có chuyện gì vậy?”

Người đàn ông đứng đầu nhìn xung quanh một lượt, rồi nhìn chằm chằm vào Lâm Nguyệt Vân: “Lâm Nguyệt Vân, cô bị tình nghi cố ý g.i.ế.c người, cô đã bị bắt.”

Giống như một tiếng sét đánh xuống, mọi người đều sợ hãi, cố ý g.i.ế.c người sao?

Loading...