Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 758

Cập nhật lúc: 2025-03-25 05:58:28
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên xe, Lạc Nhiên cứ huyên thuyên, vô cùng phấn khích, khen ngợi chị gái nhà mình hết lời.

Đến mức A Văn và A Võ nghe mà khóe môi giật giật, Lạc Di rất xuất sắc, nhưng thổi phồng như vậy có thực sự tốt không?

Người nhà họ Lạc cái gì cũng tốt, chỉ là... ai nấy cũng đều khoe khoang Lạc Di.

Lạc Di nghe vậy thì rất vui, chị giỏi như thế đấy.

Tăng Đình Đình nhìn hai chị em tương tác với nhau, khẽ mỉm cười, thật là đáng yêu.

Lạc Nhiên vô tình nhìn thấy, vô cùng kinh ngạc: “Ồ, Tăng Đình Đình, cậu biết cười kìa!”

Cậu đã quen với gương mặt không cảm xúc của người bạn cùng bàn, đột nhiên nhìn thấy cô ấy cười thì có hơi bất ngờ.

Nụ cười của Tăng Đình Đình cứng đờ, cô ấy vội vàng cúi đầu: “Chị cậu đói rồi, xem thử bên đường có gì ăn không.”

Lạc Nhiên lập tức bị đánh lạc hướng, nhìn sang hai bên đường, xem thử có gì ngon không?

“Chị, sao vừa rồi chị không ăn sushi? Em biết chị không thích ăn đồ lạnh, nhưng lót dạ chút cũng tốt mà.”

Không biết Lạc Di từ đâu lấy ra một gói bánh quy mè trắng: “Chị có đồ ăn, đúng rồi, Tiểu Nhiên, em còn một tháng nữa là thi đại học, tốt nhất đừng chơi bóng rổ nữa, đợi em thi xong rồi thì thoải mái mà chơi.”

Từ nhỏ Lạc Nhiên đã rất nghe lời cô: “Em biết rồi chị.”

Lạc Di đảo mắt, nghĩ đến Tăng Thiến Thiến đó có chút không yên tâm, cô ta chơi chung với đám nam sinh trong đội bóng rổ, em trai ngốc của cô lại có quan hệ khá tốt với đám nam sinh đó.

Nghĩ tới đây, cô hơi nheo mắt: “Sau giờ học đừng la cà bên ngoài, mau chóng về nhà, dạo này chị thường hay ở nhà, có thời gian dạy thêm cho em.”

Lạc Nhiên hưng phấn gật đầu: “Dạ, chị thật tốt với em, đặc biệt dành thời gian ra dạy em ôn thi đại học, em yêu chị nhất.”

Lạc Di chỉ muốn trói cậu ở nhà, tránh xảy ra bất trắc trước khi diễn ra kỳ thi đại học.

“Tăng Đình Đình, em cũng vậy.”

Tăng Đình Đình vui mừng nói: “Em cũng được sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-758.html.]

Lạc Di khẽ gật đầu: “Chỉ là dạy học thôi, không sao đâu.”

Tăng Đình Đình vui vẻ nói: “Cảm ơn chị Lạc Di.”

Những chuyện tốt đẹp mà người khác muốn cũng không được đều xảy đến với cô ấy, kỳ thi đại học dường như ổn định hơn rồi.

Cô ấy phải vừa học vừa phụ giúp gia đình bằng nghề thêu thùa, sức khỏe của bà nội ngày càng yếu đi, cần rất nhiều tiền.

Năng lượng của cô ấy bị phân tán quá nhiều, cho dù đã đi học thêm thì thành tích của cô ấy vẫn không bằng Lạc Nhiên.

Lạc Di ra điều kiện: “Bình thường phải giúp chị trông chừng Lạc Nhiên, nó là con trai, hơi hời hợt.”

Nghe vậy, Tăng Đình Đình lập tức hiểu ra: “Chị yên tâm.”

Việc trao đổi điều kiện khiến cô ấy yên tâm hơn, cũng có thể yên tâm nhận lời dạy kèm của Lạc Di.

Lạc Nhiên lẩm bẩm bản thân không còn là con nít nữa, nhưng cậu vẫn cười rất tươi, cảm giác được người nhà thương yêu bảo vệ thật là thích.

Lạc Di được nhận vào đại học Harvard, khiến khu vực xung quanh chấn động, náo nhiệt kéo dài mấy ngày mới yên tĩnh lại.

Lạc Di đi làm bình thường và dành nhiều thời gian hơn cho gia đình.

Cô còn rất nhiều việc phải hoàn thiện, bao gồm cả việc sắp xếp nhân sự, cô dự định thành lập một phòng thí nghiệm ở Mỹ và cần tuyển một vài trợ lý.

Mọi người nhiệt tình đăng ký, Lạc Di chọn ra năm người là Diệp Gia Thụ, Trần Tiểu Đông, Vương Thanh, Lục Tiệp và Trình Tiền Tiến, dự định để họ bên cạnh bồi dưỡng.

Hai mắt của Trịnh Nham đỏ lên: “Lão đại, chúng tôi cũng muốn ở bên cạnh cô.”

Chiếc bộ đàm trước đó là do Lạc Di cùng họ phát triển, vừa thành công, anh ấy đã hưng phấn đến mức không kìm được.

Suốt quá trình anh ấy cũng đã chứng kiến sức mạnh của Lạc Di.

Mạc Cẩm Tú và La Tấn Du cũng háo hức nhìn cô, với vẻ mặt khao khát.

Lạc Di xua tay nói: “Các anh phải tiếp quản bộ phận, đi theo tôi thì ai tiếp quản? Nhưng các anh yên tâm, sẽ luân phiên thay đổi vị trí, mọi người đều phải biểu hiện cho thật tốt.”

“Được.”

Loading...