Ông cụ Tiêu đã đích thân dạy thêm cho cậu, nhưng xem ra vẫn không có tiến triển gì, thật là rầu.
Chủ nhiệm cảm thấy cô chỉ biết nói là giỏi, học sinh cấp ba cực khổ thế nào cô biết được sao? “Đâu thể nói như thế, Lạc Nhiên cũng đã rất xuất sắc rồi...”
Chuông tan học vang lên, Lạc Di vội vàng đứng dậy: “Cảm ơn thầy, em đi tìm Lạc Nhiên.”
Cô vừa rời đi, các giáo viên khác đã lẩm bẩm: “Chị gái của Lạc Nhiên xinh thật, giống như tiểu tiên nữ vậy, gen nhà họ tốt ghê.”
“Lạc Nhiên lại không đẹp bằng chị cậu ấy.”
Chủ nhiệm khẽ cau mày: “Con trai đẹp làm gì? Có tài là được rồi, con gái mới cần gương mặt.”
Ngay khi chuông tan học vang lên, những học sinh vừa rồi trông uể oải lập tức bừng tỉnh.
Lạc Nhiên sờ bụng, cảm thấy hơi đói, bánh mỳ mang theo đã chia cho đám bạn cùng ăn sạch hết rồi.
Cậu gói ghém cặp sách, vác lên lưng, định về nhà ăn cơm.
Không biết cha mẹ cậu có ở nhà không nhỉ? Gia đình bốn người, có học sinh cấp ba như cậu là nhàn nhất.
Cậu vừa bước ra khỏi phòng học thì có mấy cô cậu học sinh đi tới, một nữ sinh trong đó mắt sáng lên nhìn Lạc Nhiên.
Một nam sinh chủ động mời: “Lạc Nhiên, cậu có đói không, cùng nhau đi ăn mỳ đi, bên cạnh trường vừa mở một quán mỳ khá ngon đấy.”
Lạc Nhiên nhìn sang, ra là cậu học sinh lớp 11 từng chơi bóng rổ chung, nhưng lên lớp 12 thì không thấy chơi cùng họ nữa: “Quán mỳ?”
Lần trước họ chơi bóng xong thì hẹn nhau cùng đi ăn gì đó, rất là vui vẻ.
Cậu học sinh đó mỉm cười rạng rỡ: “Đúng vậy, ngoài mỳ ra còn có bánh bao chiên thịt bò, cơm chiên Dương Châu, bánh bao súp...”
Ánh mắt Lạc Nhiên sáng lên, ông cụ Tiêu thích ăn bánh bao súp: “Vậy chúng ta cùng đi thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-752.html.]
Sau khi ăn xong gói vài phần bánh bao súp lại mang về, hoàn hảo.
Đúng lúc này, Tăng Đình Đình xách cặp đi tới: “Lạc Nhiên, cậu phải học thêm, làm gì có thời gian ăn bánh bao? Hay là mua về ăn đi.”
Lạc Nhiên nghĩ lại cũng thấy đúng, nói: “Được, ý kiến này cũng không tệ.”
Đột nhiên, cô gái có đôi mắt sáng đó lên tiếng: “Tăng Đình Đình, cậu là nữ sinh, cả ngày cứ bám theo Lạc Nhiên, không biết dè dặt, quá xấu hổ.”
Lạc Nhiên ngây ngốc, người này là ai? Hình như cậu không quen biết cô ấy.
Tăng Đình Đình lạnh lùng nói: “Liên quan đết gì đến cậu.”
“Cậu chửi tục à, cậu là nữ sinh hư đốn sao?” Cô gái lời lẽ đanh thép quát, “Anh Lạc Nhiên, cô ta còn đi học mà thích cặp kè với nam sinh có gia cảnh tốt, từ nhỏ không lo học hành, anh đừng có bị lừa, cô ta không quan tâm anh mà quan tâm đến gia cảnh của anh đấy.”
Đám học sinh ngây ngốc, lần lượt nhìn sang Tăng Đình Đình, Tăng Đình Đình tức giận mặt đỏ bừng.
Lạc Nhiên ngây ngô, không biết chơi cùng bạn học nữ, tâm tư chỉ biết nghe theo chị gái mình.
Nhưng trực giác của cậu rất chính xác, bản năng mách bảo cậu không thích cô gái này: “Cậu nghĩ nhiều rồi, điều kiện gia đình tôi rất bình thường, còn nữa, nói một cô gái như thế có thật sự tốt không?”
Cô gái bày vẻ mặt cậu đúng là tên ngốc đáng thương, nói: “Anh Lạc Nhiên, bình thường anh có khiêm tốn cỡ nào mọi người cũng biết gia cảnh anh rất tốt, đôi giày anh mang là sản phẩm nước ngoài, trong nước không mua được, hơn nữa anh thường đổi giày, chắc có khoảng mười mấy đôi nhỉ.”
“Anh đấy, được gia đình bao bọc kỹ quá, quá ngây thơ, bị Tăng Đình Đình lừa xoay vòng vòng.”
Cô ta một tiếng hai tiếng đều gọi anh Lạc Nhiên, làm như rất thân thuộc, nhưng Lạc Nhiên thực sự không biết cô ta.
Lạc Nhiên: ...Vậy mà lại có người để ý đến giày của cậu?
Cô gái vẫn đang lảng vảng: “Tăng Đình Đình, giữ thể diện cho mình đi, bán thân mua tương lai à... á.”
“Bốp.” Tăng Đình Đình vung tay tát vào mặt cô gái kia đến sưng tấy, cô ta tức giận hét lên: “Cô dám đánh tôi à?”
Cô ta điên cuồng đánh trả, Tăng Đình Đình cũng không dễ chọc, hai người bắt đầu đánh nhau.