Chủ nhiệm là giáo viên dạy toán, nói: “Ừ, cậu ấy kém nhất môn toán, nhưng với trình độ của cậu ấy thi vào một ngôi trường tốt chắc không thành vấn đề, đúng rồi, phải điền nguyện vọng nữa, cha mẹ cô nghĩ thế nào?”
Lạc Di rất tiến bộ, em trai muốn thi vào trường nào cũng được hết.
Cho dù lỡ không vào được trường như mong muốn thì vẫn có thể thi nghiên cứu sinh mà.
Nhà cô có điều kiện, cứ cho Lạc Nhiên học thêm vài năm nữa, thậm chí có thể ra nước ngoài du học, mở mang tầm nhìn cũng tốt.
“Chúng tôi tôn trọng lựa chọn của Lạc Nhiên, nó muốn thi vào đại học Ngoại ngữ Bắc Kinh.”
Chủ nhiệm do dự một hồi: “Thực ra, tôi cảm thấy có thể thử sức vào Kinh Đại và Hoa Thanh, mức độ toàn diện của hai ngôi trường này về mọi mặt đều cao hơn.”
Hầu hết giáo viên đều có ước mơ giúp học sinh thi vào một ngôi trường có danh tiếng.
Tất nhiên, nếu học sinh của mình được nhận vào Kinh Đại hoặc Hoa Thanh, thì không cần phải lo về các hạng mục đánh giá giáo viên nữa, còn là điều kiện để thăng tiến.
Lạc Di có thể hiểu được suy nghĩ của ông ấy, nhưng điều đó không có nghĩa là cô ủng hộ: “Tôi sẽ hỏi nó thử.”
Lạc Quốc Vinh tới tổ chức họp phụ huynh, chủ nhiệm cũng đã từng gặp ông, nhưng ấn tượng không tốt lắm.
Nói thế nào nhỉ, không quan tâm con cái, không xem trọng việc giáo dục, chỉ biết lo làm ăn.
“Các em còn nhỏ, có một số chuyện không hiểu, điền nguyện vọng vô cùng quan trọng, nếu chọn sai cuộc đời sau này sẽ khác đi, tốt hơn hết là nên mời cha mẹ của em đến cùng.”
Lạc Di nghe vậy có chút bất mãn, khẽ nhíu mày: “Em có thể làm người đại diện.”
Chủ nhiệm lắc đầu thở dài: “Em cũng là một đứa trẻ, cái gì cũng không hiểu, là một giáo viên tôi khuyên cậu ấy nên thi vào khoa ngoại ngữ của Kinh Đại, sau khi tốt nghiệp càng có nhiều lựa chọn hơn.”
Lạc Di đột nhiên nhớ đến Vương Ngữ Thần, cô ta cũng đang theo học khoa tiếng Anh của Kinh Đại: “Kinh Đại cũng chỉ như thế thôi.”
Cô là sinh viên Kinh Đại nên cảm xúc của cô đối với trường học đương nhiên là khác biệt, giọng điệu cũng khá tùy ý, nhưng đến tai chủ nhiệm thì cảm thấy cô chưa đủ kiến thức.
“Chị của Lạc Nhiên, em chưa từng học cao đẳng nhỉ.”
Lạc Di: ...?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-751.html.]
“Sao thầy nhận ra được vậy?”
Rõ ràng dáng vẻ của cô giống mọt sách lắm mà?
Chủ nhiệm một phần là muốn tốt cho Lạc Nhiên, một phần cũng là nghĩ đến thành tích của bản thân.
“Em không biết khoa ngoại ngữ của trường đại học Kinh Bắc khó đến mức nào, cô gái, nghe lời thầy khuyên, ngày thường đọc nhiều sách một chút, đừng chỉ mãi chăm chút son phấn.”
Ông ấy không có ác ý, chỉ là thói quen dạy dỗ học sinh của một nhà giáo mà thôi.
Ông ấy thấy Lạc Di có vẻ khiêm tốn nhưng lại đeo khuyên tai ngọc trai và đồng hồ Vacheron Constantin cực kỳ sang trọng thì cảm thấy hơi khó chịu.
Chỉ riêng chiếc đồng hồ này đã có giá trị bằng lương mười năm của ông ấy.
Khóe miệng Lạc Di giật giật, cô mặc chiếc áo sơ mi trắng và quần jean đơn giản nhất, son phấn chỗ nào chứ?
Này, vẻ đẹp tự nhiên có mặc giẻ rách cũng đẹp.
Cô hoàn toàn không biết một chiếc đồng hồ cũng khiến người ta sinh thành kiến.
Cho dù biết rồi cô cũng chẳng để ý, con gái ăn mặc đẹp thì có gì sai?
“Tôi có thể xem bài kiểm tra trước không?”
Chủ nhiệm sửng sốt: “Hả? Em xem cái đó làm gì?”
Lạc Di mỉm cười nói: “Xem thử trình độ thi tuyển sinh hiện tại.”
Đây là phát ngôn mê hoặc gì vậy?
Nhưng chủ nhiệm vẫn đưa cho cô một bản, Lạc Di đọc từng trang một, thao tác rất nhanh, trong mười phút đọc hết đề thi, trong lòng có tính toán.
Trình độ này khó hơn một chút so với lúc cô thi đại học nhưng không sao.
Cô cầm bài kiểm tra toán và hỏi: “Lạc Nhiên thi được bao nhiêu điểm?”
“108 điểm.”
Lạc Di khẽ cau mày: “Học thêm nhiều như vậy mà chỉ 108 điểm thôi à?”